“4 không”
Khi xem NKBT nhất định KHÔNG ĐƯỢC NGỦ. Mà làm sao có thể ngủ được
(dù rất muốn), vì trong phim này các nhân vật, kể cả nàng Bạch Tuyết
mà trẻ con vốn yêu quý vì nàng hiền dịu, lại rất thích hét, khiến bạn
giật nảy mình, choàng dậy, và hiểu rằng mình đang trong rạp chứ không
phải trong giấc mơ Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Dường như người làm phim
nghĩ là phải cho các nhân vật hét lên như thế bộ phim mới đỡ cảm giác
buồn lê thê, dàn trải vì không có chuyện.
Khi xem NNHRR nhất định KHÔNG ĐƯỢC SUY DIỄN.
Ngôi sao ca nhạc trong phim trông… không ra ngôi sao bởi tại bạn suy ra
từ thực tế những ngôi sao mà bạn biết. Cũng như chuyện nhà báo trong
phim đòi phong bì (tiền) thì đương nhiên không giống các nhà báo… không
đòi phong bì trong thực tế. Một bộ phim ca nhạc tất nhiên là nhiều ca
(hát), nhiều nhạc, nên xem phim ca nhạc thì phải nghe ca, nghe nhạc, với
các cảnh quay rất đẹp, ở những resort rất sang, với các cô gái chân rất
dài.v.v... chứ không nên nghĩ ngợi nhiều. Nghĩ quá nên sau NNHRR có cả
một “phim” dài tập Chuyện cái phong bì chẳng liên quan gì mấy đến phim
gốc nhưng có sự tham gia nhiệt tình của cả đạo diễn, diễn viên lẫn
khán giả (xem chi tiết trên blog Cogaidolong).
Khi xem KYĐQĐL nhất định
KHÔNG ĐƯỢC NGU. Bởi vì có rất nhiều khán giả sau khi xem phim này bảo
chả hiểu gì, thì có người phán: Ai khiến ngu! Phải không ngu thì mới
có khả năng tự diễn giải được những điều phi lý bất ngờ trên màn ảnh,
tự hiểu những điều tác giả chưa nói ra. Nhưng công nhận phim này quay
cực đẹp, diễn viên múa rất hấp dẫn đến nỗi có người nhất định cho rằng
mình không hiểu được phim vì… không hiểu về nghệ thuật múa! Có điều,
làm phim hướng tới mục tiêu giải trí, cho số đông, mà làm như thế thì
đến Hollywood xem xong có lẽ cũng… không dám quay đầu lại. Khi xem CCTVNHT nhất định KHÔNG ĐƯỢC ĐÒI HỎI.
Bởi mọi món “kinh điển” của phim giải trí ngày Tết đã được bày ra trước
mắt. Muốn ngôi sao thì đã có cả tá ngôi sao từ già đến trẻ, ai cũng lăn
xả vào vai diễn bất kể nắng mưa sình lầy; muốn hồi hộp thì đôi lần được
thấp thỏm với những màn rượt đuổi tốc độ cao của ô tô xe máy hạng
sang; muốn cười thì thôi rồi, cả một “huyện” những tình tiết tấu hài
được rải la liệt khắp phim và nếu yêu cầu cao hơn một chút, rằng trong
hài phải có bi, thì đấy, đầy người rơm rớm nước mắt khi công chúa teen hồi tâm chuyển ý “nhận” lại người mẹ đang bệnh tật, nghèo khổ mà
trước đó vì sợ dư luận cô không dám nhận. Tất cả trong một như thế thì
bạn còn đòi hỏi gì nữa?
Minh Đức (khán giả) |