ASIAD 2010

Thư Quảng Châu: Xa con sông mang bao nỗi nhớ...

28/11/2010 11:51 GMT+7 Google News
(TT&VH) - Khi tôi viết những dòng này, lễ bế mạc sắp diễn ra. Bạn biết lúc đó dòng sông Châu Giang như thế nào không? Tất nhiên nó vẫn chảy, nhưng một đoạn dài trung tâm thành phố, trừ khu vực diễn ra lễ bế mạc, những tòa nhà chọc trời ven sông hạn chế điện tối đa.  Những cây cầu cũng vậy, ánh điện không đủ soi bóng mình. Xe cộ đã bị cấm đi lại khiến hai bên bờ sông sự yên ắng càng dài ra. Đứng trên khách sạn nhìn xuống, thấy một dòng sông khác hẳn ngày thường. Ánh đèn chỉ đủ chiếu một số vệt lấp lánh bàng bạc. Trên sông, tuyệt nhiên không có một con thuyền qua lại. Dường như Châu Giang đang ngủ, hoặc đang lim dim như cô gái giả vờ ngủ để đợi người tình đánh thức. Dù sao, tôi nghĩ đấy là một trong ít thời khắc hiếm hoi con sông này được yên bình.

Và nếu có linh hồn, chắc Châu Giang thích điều đó. Cũng như con người thôi, thi thoảng cần được bình yên, quên hết sân si, nghe đơn giản nhưng thật là khó. Dù chìm trong bóng đêm, thiếu sự quấy động của con người, nhưng Châu Giang vẫn có vẻ đẹp riêng của nó, không kém phần quyến rũ.
Không phải ngẫu nhiên khi nước chủ nhà tổ chức lễ khai mạc và bế mạc
Asian Games 16 trên đảo Hải Tâm Sa của sông Châu Giang, Ảnh Quốc Khánh
Chợt nghĩ  không có con sông nào xấu cả, cũng như câu nói không có người phụ nữ nào xấu, chỉ do không biết làm đẹp. Dân số Quảng Châu 10 triệu người,  nếu ý thức kém, chỉ cần mỗi ngày một người bỏ xuống một túi ni-lon là hỏng bét.  Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng để ý thấy người dân ở đây rất có ý thức để làm đẹp cho con sông, cũng như tạo điều kiện tối đa để khách du lịch “yêu” dòng sông của mình. Đơn giản như dịch vụ đi thuyền trên sông thôi. Bạn ít tiền, thì vẫn được lên những con thuyền sang trọng nhưng chỉ được ngồi khoang dưới. Nhưng thế là đủ, bởi điều đơn giản nhất là bạn vẫn được ngắm bến bờ phố xá dọc ngang để cảm nhận thành phố này. Không nhất thiết phải nghe hát hò âm nhạc dân tộc mà số lượng bài hát cũng như cách thức hát rất đơn điệu. Hoặc, là phải ăn nhậu tưng bừng mới gọi là đi thuyền.

Tôi nghĩ dòng Châu Giang thực sự là một trong những điểm nhấn chủ đạo, làm lữ khách quyến luyến khi rời Quảng Châu. Không phải ngẫu nhiên khi người Trung Quốc tổ chức lễ khai mạc và bế mạc Asian Games 16 trên đảo Hải Tâm Sa của sông Châu Giang. Sông cũng như người, nói như nhạc sĩ Hoàng Hiệp “Con sông tôi tắm mát/ Con sông tôi đã hát/ Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà. Sông cũng như người ấy...”. Cứ để ý, điện ảnh, âm nhạc hay thơ ca mà cứ kéo dòng sông vào cũng gây hiệu ứng mạnh. Tình Châu Giang, bộ phim ấy thực sự là cầu nối để khán giả ta biết đến thành phố Quảng Châu cũng như “học theo” cách làm phim về đề tài đổi mới.

Nhiều đồng nghiệp chúng tôi cũng tỏ ra quyến luyến dòng sông này. Cũng phải thôi bởi khách sạn Dong Cheng nằm trên đường Duyên Giang Đông, nơi đại bản doanh của các nhà báo VN, ngay sát bờ sông. Làm việc mệt nhọc, mở toang cánh cửa, Châu Giang kia rồi. Nửa đêm đói bụng, phi taxi ra bờ sông làm tô cháo ngồi hàn huyên cùng chiến hữu rồi nghe tiếng sóng lao xao thú vị vô cùng.

Nhân nói chuyện đồng nghiệp chúng tôi, mới thấy tự hào bởi số lượng kéo sang đến gần 60 người. Anh em thường nói đùa “chúng ta tác nghiệp chuyên nghiệp, chất lượng chuyên môn và bản lĩnh nghề nghiệp chẳng ngán thằng Tây nào”. Đấy cũng là một sự hòa nhập nhanh, khẳng định vị thế của báo chí ta trong quá trình tiến “ra biển”.

Chỉ tiếc thể thao ta lần này đã không hoàn thành chỉ tiêu. Đấy cũng là nỗi đau, của những người như chúng tôi sang đây đầy khí thế, hy vọng tràn trề nhưng chỉ được hát quốc ca đúng một lần.

NGỌC HÒA (Từ Quảng Châu)



Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm