Tôi như một cánh chim...

Thứ Năm, 17/03/2011 16:07 | In trang nàyIn bài viết

(TT&VH) - Suốt một năm ở Sài Gòn, gần như tháng nào tôi cũng bay ra Hà Nội một lần, mỗi lần chỉ dăm ba ngày, thậm chí có lần chỉ sáng đi tối về. Ban đầu, tôi vẫn cho rằng, những chuyến bay của mình là để trở về với người thân yêu, gia đình, bạn bè hoặc người yêu. Nhưng sau vài chuyến bay, tôi nhận ra rằng, cảm xúc của mình mạnh nhất là khi ngồi trên taxi ra sân bay, khi máy bay cất cánh, khi máy bay hạ cánh, và khi ngồi trên xe bus về nhà. Gặp lại người thân, cảm xúc mừng vui hẳn nhiên có, nhưng rồi cũng mau chóng lặng đi. Thay vào đó là cảm giác mong chờ chuyến bay tiếp theo. Cứ như thế trong suốt một năm trời.

Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)

1. Những ngày buồn và mệt mỏi nhất, thay vì ngồi lì ở một quán cà phê nào đó, tôi gọi một cái taxi và cứ thế đi. Có lúc, tôi chờ đúng đến cao điểm thì gọi taxi đi. Chỉ là cảm giác ngồi trong một vật thể di chuyển trong yên lặng và kín đáo, tách biệt với thế giới bên ngoài nhưng vẫn quan sát được mọi điều.

Những ngày bế tắc nhất, tôi ra bến xe, chọn một điểm đến bất kỳ, rồi lên một chuyến xe bất kỳ. Hành lý chỉ là cái điện thoại đã chuyển sang chế độ không liên lạc và đôi tai nghe. Đôi khi, đi chỉ để về. Đôi khi, những gì tôi cần, thậm chí là thèm được trải qua, chỉ là cảm giác di chuyển trên đường. Ký ức của những chuyến đi gần như là một khoảng mờ mịt. Những nơi tôi đã đến, những con đường tôi đã đi qua, những thứ tôi đã nhìn thấy, hoàn toàn không rõ ràng. Nhưng cảm giác thì nguyên vẹn. Nguyên vẹn đến mức, đôi khi chúng lại sống dậy và thôi thúc tôi phải đi. Phải đi. Mà đúng hơn, là phải bắt một chuyến xe nào đó, đi trên một con đường nào đó, và đến một nơi nào đó.

2. Ngày ấy, bạn và tôi hay lang thang khắp Hà Nội bằng xe máy. Không có một điểm đến cụ thể. Chỉ đơn giản là lang thang khắp các ngóc ngách có thể chui vào được. Tôi thích choàng tay ôm bạn, thích hít hà mùi ngòn ngọt nhẹ nhẹ của bạn, thích huyên thuyên những chuyện không đâu khi bạn chạy xe chầm chậm trên đường.

Trước ngày rời Việt Nam đi du học, bạn có kể chuyện với tôi, rằng ngày cuối cùng ở đây, bạn đã gọi một ông xe ôm nhờ chở đi khắp Hà Nội.

Nhiều người con trai hay hỏi tôi “Em thích làm gì? Em muốn đi đâu? Làm thế nào để em vui?”. Tôi thường cười không trả lời. Việc tìm được một người đôi khi có thể cùng mình lang thang trên các con đường, mà không thắc mắc đi đâu hay làm gì, có thể cùng mình lên một chuyến xe và nắm tay mình trong im lặng, có thể đưa mình đơn giản là đi lang thang mà không kêu ca gì, đã là một điều khó. Huống chi, tôi lại là đứa con gái tham lam luôn kiếm tìm một người sẵn lòng làm tất cả những điều ấy cùng mình trọn một cuộc đời.

Biết điều ấy là không thể, nên đến bây giờ, những lúc thèm yêu thương và nương tựa nhất, tôi lại gọi một xe taxi, lên xe và từ tốn nói :“Anh cứ lái đi.”

3. Những chuyến xe lại rời bến. Những chiếc máy bay lại cất cánh. Và giọng Nelly Futardo lại vang lên, rất khẽ: “I’m like a bird, I’ll only fly away. I don’t know where my soul is, I don’t know where my home is”.

Tạm dịch:

Tôi như một cánh chim, đơn giản chỉ bay đi. Tôi không biết tâm hồn mình ở nơi nào, cũng không biết mình thuộc về đâu.

Khói Blog
0 thích.

Bình luận (8)

avatar đội bóng
Bác nào viết cũng hay , mỗi bác có kiểu nghĩ và cách trình bày khác nhau nhưng đều mong muốn những điều tốt đẹp . Có thể lối viết người khác không thuận tai mình nhưng không vì thế mà khó chịu để rồi "gãi" nhau . Từ chỗ không ngứa , thành ra ngứa , thế là gãi . Ngứa gãi , gãi ngứa mãi - thay vì là mình định đi tắm cho sạch sẽ - lại gãi cho sướng nhưng toét hết cả da dẻ . Tuy có vài dòng bình luận , nhưng chúng ta đang trao đổi với nhau các vấn đề về văn hóa trong tờ báo văn hóa . Rất nhiều bà con khác không có thời gian để viết nhưng họ xem chúng ta nói năng ra sao , trong khi chính chúng ta không cẩn thận sẽ bị lạc đề . Liệu chuyên mục rất hay của tờ báo cũng rất hay có sức hút không chỉ cho riêng cho chúng ta không ? Trông vậy thôi , phụ thuộc các bác rất nhiều . Chính vì thế không phải vô cớ TT&VH dành cho chúng ta 3000 ký tự để thỏa sức tung hoành - thậm chí còn dài hơn một số bài viết . Có đôi dòng tâm sự với các bác vừa là học hỏi , vừa mong muốn diễn đàn chúng ta quan tâm có nhiều ý kiến hay và phong phú . Chắc chắn các bác cũng mong như vậy .
Dàn Văn Hóa  (nhatsanhanoi@gmail.com) (10:35 20/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
...Minh họa quá " sâu sắc " hihi
Hòahói  (yamaha_caocao@yahoo.com) (11:40 20/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Giang (lvtruong01@yahoo.com): thật may... quá may mắn... vì có thể bạn chưa từng biết rằng một trong ba bộ óc được cho là thông minh siêu đẳng của một thời chưa xa lắm đã từng viết gần chục trang lê thê lười biếng không thèm chấm với phẩy với những ý tưởng đối với bạn có lẽ sẽ vô cùng tối tăm rỗng tuếch, lủng củng tối nghĩa... hint cho bạn: bộ óc đó vừa mới qua đời... và có rất nhiều người đã bày tỏ sự trân trọng với ông... cũng còn rất nhiều điều tăm tối lủng củng rỗng tuếch trên đời nữa bạn à, những điều được suy nghiệm và viết ra từ những người không đứng cùng vị trí của bạn... )
tuanhuy  (tuanhuyftu@gmail.com) (08:50 20/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Ngày xưa, có một học trò chữ nghĩa ít lắm, nhưng rất hay ba hoa. Thầy dạy ra đề bài luận: "Em có nhận xét gì về thú xê dịch của Nguyễn Tuân và tính thích giang hồ của Tản Đà? Yêu cầu viết ngắn gọn trong mười dòng". Cậu học trò đọc đề xong, bảo bạn: " Quá dễ! Tớ sẽ đạt điểm cao nhất!". Ai ngờ lúc nhận bài trả, cậu chỉ nhận được điểm 1, kèm theo đó là lời nhận xét rất thẳng thắn của thầy: Đầy lỗi chính tả, chưa biết chấm, phẩy câu, ý tứ tối tăm, nói nhiều nhưng vô cùng lủng củng, tối nghĩa, kiến thức rỗng tuyếch. Phải cố gắng và học hỏi người đời nhiều, trước khi to tiếng với thiên hạ. Cậu học trò có vẻ buồn. Nhưng vài năm sau, cậu thấy thầy mình thật tốt.
Giang  (lvtruong01@yahoo.com) (11:25 19/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
thật uổng... quá uổng... khi tâm hồn đã không còn sự thanh tao trong trẻo, khi tâm hồn đã không còn biết thú vị, ngạc nhiên và bỡ ngỡ với những điều mới lạ xung quanh, khi tâm hồn đã không còn đủ độ nhạy cảm, hồn nhiên và độ lượng trước những sự kiện, trước những trải nghiệm... thì có đi suốt ngày cũng chẳng nuôi nấng cho tâm hồn được chút gì... đừng nhắc tới Nguyễn hay Tản Đà tiên sinh... Nguyễn sau chuyến đi điện biên về đã có một tác phẩm hoành tráng để đời (quên mất tên gì rùi ), Tản Đà ngồi xe điện hà nội đã viết được câu thơ "nói láo mà chơi nghe láo chơi" tuyệt tác... mà cũng chẳng thể mong đợi điều gì, ngay cả chuyện đi cho đỡ buồn cũng phải lên taxi... đi mà thờ ơ với mỗi nơi mình đến không đến nỗi là một cái tội, nhưng cũng chẳng thể gọi là tận ân tình với cuộc sống đã sinh ra mình, đã rộng lượng nhường cho mình vài chỗ để đi, dành cho mình đôi chỗ để về... đi cho tâm hồn thêm trống rỗng, lấy cái trống rỗng này bù đắp cho cái trống rỗng hơn... hay ý tứ của tác giả không đến nỗi triết lý cao siêu như vậy... có phải chỉ là một cách gọi tên cho trạng thái thích được chiêm nghiệm cuộc sống từ bên trong những chiếc cửa sổ đóng kín ngào ngạt hơi máy lạnh... nhìn cuộc sống xa lạ bên ngoài, để được tự thấy mình cô độc mà ngạo nghễ và tự cảm thấy mình thâm trầm sâu sắc hơn thiên hạ với căn bệnh thích cô đơn của một số lớn thiên tài trên thế giới...? ai cũng có những giờ phút thích được trở về nhìn vào lòng mình, ai cũng muốn có những thời điểm và những không gian riêng tư, nơi đó ta được ngồi lại suy tư về sự tồn tại của mình, về mấy mươi năm ngắn ngủi của kiếp người, về những được mất đang nhạt nhòa dần trong ký ức... ai cũng vậy thôi, có gì đến nỗi phải ưu tư, phải hỏi rồi chỉ được nhận lại cái cười bí hiểm có khi còn mang tính cao cả, bao dung... chỉ khác là có đứa có thể chiêm nghiệm ra nhiều điều ngay cả khi phải vất vả vòng vèo trong dòng sông người nghẹn ngào con phố mỗi chiều tan sở... có kẻ có thể ngộ ra ý nghĩa của cuộc đời khi đang vật lộn với những bê tông gạch đá giữa ngày nắng như thiêu hòng kiếm chút tiền về mua sữa cho thiên thần nhỏ ở nhà... cũng có người may mắn hơn, được ngồi trên những phương tiên giao thông đắt tiền... trầm ngâm tư tưởng... rồi bất giác thú thật..."Ký ức của những chuyến đi gần như là một khoảng mờ mịt. Những nơi tôi đã đến, những con đường tôi đã đi qua, những thứ tôi đã nhìn thấy, hoàn toàn không rõ ràng"... thì gọi tên cảm giác là gì không biết nữa....
tuanhuy  (tuanhuyftu@gmail.com) (10:06 19/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Nàng hào hứng tán về SỰ ĐI, chàng say sưa luận về SỰ VỀ. Nói chung là đều tuyệt cả. Tôi chỉ góp vào một ý nhỏ: Trong tiếng Việt ta, hai động từ ĐI và VỀ nhiều khi rất đồng nghĩa với nhau. Các vị thử ngẫm nghĩ xem, thú vị lắm...
Văn  (lvtruong01@yahoo.com) (12:46 18/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Người đi vì mưu sinh, kẻ đi vì lý tưởng và sự nghiệp. Người chán cái nơi đang ở , kẻ chạy vì muốn thoát khỏi sự truy lùng của ẩm ương cuộc đời. Vô vàn lý do và cách đi nhưng chỉ duy nhất về là về - VỀ NHÀ . Đi uống bia có thể đẫy bụng rồi nhưng vẫn có một câu: về nhà làm bát cơm. Du lịch nghe có vẻ sướng nhưng vài ngày là đã tính chuyện về nhà thôi. Trốn lui trốn lủi nhưng có cơ hội là về nhà xem ra sao. Dọc ngang trời đất rồi cũng về nhà để bà con biết chí tung hoành của mình. Cày cuốc tận phương trời nào chăng nữa cũng chỉ mong có ngày đem chút ít về nhà. Tha hương ở xứ người cả đời vẫn có quyết định cuối cùng là về nhà để sống nốt phần đời còn lại. Xuống dưới địa đàng tưởng là đã xong nhưng rồi con cháu vẫn tìm cách đưa về nhà. VỀ NHÀ-cái từ dễ đọc dễ nghe, dễ phát âm. Từ trẻ con đến người già, từ kẻ khố rách áo ôm đến người đức cao vọng trọng, từ giang hồ hảo hán đến chính nhân quân tử... có ai không hiểu thế nào là VỀ NHÀ. Đơn giản là về, còn đi tiếp hay không thì có muôn hình vạn trạng các cớ . Cái vòng quay này phần nào có bàn tay sắp đặt của ông trời . Sao khác được .
Diễn Văn Hóa  (nhatsanhanoi@gmail.com) (08:50 18/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc bài viết, có cảm tưởng như tác giả rất mê tính cách của thi sĩ Tản Đà và văn sĩ Nguyễn Tuân thuở nào. Nhưng Tản Đà và Nguyễn Tuân khoái "xê dịch" vì "thiếu quê hương", vì "sự đời tê tái", "thế tục chua cay",và vì các cụ là đàn ông - những người đàn ông ngông nghênh bậc nhất lúc bấy giờ. Còn tác giả? Rất mong được nhận một lời giải thích thú vị.
Ngươi xứ Thanh  (lvtruong01@yahoo.com) (05:31 17/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Hoài Lê - 5/27/2012 6:55:53 PM
Đà Nẵng thắng vất vả nhưng thật xứng đáng, sau khi bỏ lỡ gần tá cơ hội. Trông các cầu thủ tập tễnh thương quá. Chúc mừng Đà Nẵng!
chỉ nói đúng - 5/27/2012 5:09:24 PM
một năm sau pep sẽ trở lại bc tôi tin là như vậy
Thuy Xuan - 5/27/2012 6:16:43 PM
Vtv1 bây giơ đã phủ sóng toàn quốc nên đâu cần thiết phải tiếp sóng trên NTV. Làm việc máy móc quá nên người dân bị thiệt thòi
thuan - 5/27/2012 11:41:38 AM
  ý kiến quá chính xác, vậy mà vẫn có một người k thích, có lẽ là của tác giả trần trọng hoặc của người nào đó bấm nhầm theo kiểu xem bóng đá cứ áo đỏ là tuyển vn
ars - 5/27/2012 4:06:09 PM
hình ảnh này được truyền đi trên toàn thế giới.thế mà cứ nhắc tới i rằng animou-team kêu ầm lên là bị đá đểu.