Vách đất nứt nẻ

Thứ Ba, 15/03/2011 12:39 | In trang nàyIn bài viết

(TT&VH) - Bên ly cà phê, một ông bạn kể với tôi như sau: “Anh biết không? Trẻ con thôn quê tôi ngày trước quá khổ, chỉ có lúc bị bệnh phải nằm là sướng. Thế nên, hồi ấy tôi thích được bệnh lắm. Bệnh cũng lặt vặt thôi, chỉ là do dãi nắng, dầm mưa phụ việc đồng áng gây nên. Chỉ cần xông nồi lá, cạo gió, ăn cháo đường đen, uống năm ba chai Tiêu ban lộ, nằm vài ngày là khỏi. Suốt trong thời gian ấy được nằm không, được nghỉ làm, được chăm sóc, được sờ trán hỏi han. Nhiều lúc bệnh có hơi bị nặng, nằm bẹp cả tuần, hưởng đủ những thứ ngon lành ấy, sướng thật”.

Nghe thế, tôi nhìn kỹ ông bạn, cố phát hiện có triệu chứng gì láo không, nhưng tuyệt nhiên không thấy. Rõ ràng ông ta nói thật. Tôi hỏi: “Lúc bị bệnh như thế, chắc ông nhõng nhẽo đòi ăn đủ thứ?”.


Ảnh Minh họa. (Nguồn: Internet)

Ông bạn giãy nảy, quơ tay lia lịa:

“Nhà nghèo ở thôn quê làm sao đòi ăn đủ thứ được. Những lúc bệnh như thế, tôi chỉ thèm bánh tráng nướng. Nằm trên giường tre, bẻ bánh tráng nhai lắc cắc, mắt nhìn lên vách đất nứt nẻ, thấy vô số những hình ảnh biến ảo lạ thường. Những đường nứt nẻ trên vách đất, lúc thì vẽ thành hai ông Tiên đánh cờ cãi nhau chí choé, bên cạnh lại có hai con bò húc nhau. Nhìn một chặp lại thiếp ngủ, bánh tráng nướng còn đọng trong miệng chưa nhai xong. Lại tỉnh giấc, đầu vẫn còn nóng ran, môi khô, chân lạnh, vội kéo chiếu lên đắp, lại nhai tiếp bánh tráng, lại bâng quơ nhìn lên vách đất nứt nẻ. Trên vách, hai ông Tiên đi đâu cả rồi. Mấy con bò cũng biến mất. Những đường nứt nẻ ban nãy lại vẽ ra một ông thợ hớt tóc và mấy bụi tre gầy xơ xác. Xa xa lại có mấy nông dân đang gánh lúa, lưng còng như dấu hỏi, chân cẳng đi xiên đi xẹo như dấu sắc, dấu huyền. Lại ngó ra cửa, bầu trời xanh đến nhức mắt, mây trắng như bông đứng yên ủ rũ. Hiên nhà, con chó vện nằm gác mõm lên chân, lim dim giấc ngủ. Tôi nghĩ, con vện đâu có bịnh mà nó cũng sướng như mình nhỉ. Cả nhà đều đi làm đồng cả. Quang cảnh im lặng cực kỳ. Lại nhìn lên vách đất, những đường nứt nẻ lại vẽ một bầy chim sáo đậu trên lưng con heo. Con heo bị nhột, lại biến thành con người, đuổi đàn sáo bay đi. Lại bẻ bánh tráng nhai lắc cắc. Nghe trong mình êm ái những nhức mỏi, liền ngay cẳng, uốn lưng, niểng đầu kêu rắc rắc, rồi nằm đưỡn ra đấy mà chẳng ai la rầy, chẳng bị ai gọi dậy. Những việc làm, những hấp tấp, những gắng sức hằng ngày, đã trôi tuốt ra ngoài xa xôi vạn dặm. Ối trời ơi, sướng thật”.

- Những lúc ấy chắc ông hạnh phúc lắm?- Tôi lật đật hỏi, vì nghe ông tả, tôi cũng sướng lây.

- Đã sướng rồi, còn hạnh phúc cái nỗi gì nữa? Sướng nó bao trùm hết. Ở đời chỉ có khổ và sướng là kỳ lạ nhất. Khổ có thể nằm nghênh ngang trong giàu. Sướng có thể lén chui ở ké trong nghèo. Hai món ấy, chúng thường trở chứng chạy lung tung. Ông bạn ho ho vài cái, nói tiếp: “Đặc biệt trẻ con ở quê nghèo, chúng khua đâu cũng gặp cái sướng, vì cái sướng nó chạy lại chúng. Điển hình như tôi đấy. Tôi thật may mắn được làm trẻ con của một vùng quê nghèo khổ”.

Nghe thế, tôi cũng chẳng biết nói gì nữa, chỉ biết nín thinh vì ông ta đang là một Việt kiều giàu có ở Na Uy.

Nhà văn Ngô Phan Lưu

0 thích.

Bình luận (3)

avatar đội bóng
Đôi khi cái sướng chỉ là những gì bình thường nhất , thậm chí nhìn đến là khổ . Đâu phải cứ lên xe xuống ngựa , ăn ngon mặc đẹp , nhà cao cửa rộng là sướng thật - Những hình ảnh bây giờ người đời mơ ước và nhìn nhận nó như là tiêu chuẩn của sự ...sướng . Diễn Văn Hóa tôi có câu chuyện về bữa cá rán ngon nhất từ trước đến nay - tôi thường nói với vợ con và bạn bè như thế . Chuyện là thế này : Cách đây chưa đến mười năm , cũng vào dịp sau xuân , ông bạn rủ lên chơi nhà người quen cách Hà nội khoảng 60km . Thực ra là nơi ngày xưa ông bạn sơ tán , được người ta cưu mang , khi về Hà nội mới thấy nhớ nhung , thỉnh thoảng mò lên thăm thú . Đến Bắc Giang rẽ ngang khoảng 10km về phía núi , trời rét , mưa lây phây , càng vào trong càng nhiều khói lam từ những mái nhà gianh vách đất quyện với mùi cứt trâu , mùi đất , mùi lá . Gần đến nơi , dàn ra trước mắt tôi một bức tranh nửa nông thôn nửa miền núi có lẽ chỉ có thời sơ tán : Xa xa lác đác người ngoài đồng , vắng vẻ thanh bình đến không ngờ . Vào đến nhà , không khác cái nhà trong ảnh trên là bao , to hơn một chút . Chủ nhà đi vắng , ông bạn chắc quen rồi , nhấc cánh cửa ọp ẹp ra , ngồi vào cái bàn - nói vui chứ ở Hà nội xin đâu cũng có . Đúng lúc đó chủ nhà hớt hải chạy về . Té ra thấy xe máy đi qua xóm , bà con biết ngay người Hà nội và chắc chắn là khách của ông Lạt, thế là truyền tai nhau báo cho ông biết. Việc đầu tiên ông Lạt lục lọi trong cái tủ tìm hộp chè , thực ra ông cũng thừa biết là không còn, bảo đứa con gái sang nhà thằng anh ngay cạnh xin ít chè. Khách uống nước, chủ ra vườn. Cái sẵn nhất là con gà, xong một việ . Việc thứ hai là mò xuống cái ao khoảng 50m2, nước ngang đầu gối, ông sục độ mưi vòng và "tóm" được dăm con cá bằng bàn tay ( ông bạn tôi rỉ tai ông Lạt là tay Hóa nó thích ăn cá). Trong bếp, củi lửa đã nổi, chảo chờ sẵn và chờ ông, không phải vì không biết việc, chỉ vì cái gì cũng không có. Cá lên rồi , ông chỉ huy đứa con gái té tua đi rau rau cỏ cỏ, mắm mắm muối muối. Thằng con cả xuất hiện với cái thớt và con dao bài, cả hai thứ khô cong vì ít khi được tiếp xúc với chất nhờn. Món gà tôi không lưu ý, tôi chăm chú vào chảo cá rán là chính. Cá moi ruột rửa vội, chảo nóng có chút mỡ rán từ tí thịt lợn có dính mỡ, rồi cũng xong . Vào bữa, trời đất, sao cá rán nhà ông Lạt nó ngọt nó thơm đến lạ lùng, nếu mà tán có lẽ phải ra vài trang giấy. Trong bữa ông Lạt kể cuối tháng tiền điện một nghìn năm trăm đồng là giật mình, đi thăm người ốm người đẻ thường là năm trăm đồng.v.v . Xong bữa chủ khách chía tay . Về nhà tôi nói với ông bạn bữa cá đó có lẽ không còn dịp nào nữa. Nó tuyệt vì mưa, vì lạnh vì chủ nhà vẫn lội xuống ao. Nó ngon vì tươi, vì cá thật, vì tôi lại là thằng thích cá. Nó đặc sản vì nó không hề rẻ rúng và cũng không ghê ghớm . Vài năm sau, ông bạn tôi còn cung cấp thông tin: hôm chúng mình lên chơi, hàng xóm biết ông Lạt có khách chạy sang cho vay 20 nghìn, ông chỉ dám vay 10 nghìn. Tôi lại thấy nhớ da diết bữa cá đó.
Diễn Văn Hóa  (nhatsanhanoi@gmail.com) (08:02 16/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Cuộc đời kể cũng lạ. Người khổ (vật chất) thường mơ ước ngày nào đó mình sẽ sướng. Nhưng đến khi sướng rồi (như ông bạn Việt kiều Na Uy), lại mong rằng giá mà mình được trở lại khổ như xưa. Hoá ra, quan niệm sướng - khổ không căn cứ trên một tiêu chí nào nhất định. Nó phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người. Mà cái sướng về tinh thần hình như có ý nghĩa hơn cái sướng về vật chất? Chẳng thế mà, Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến... muốn quẳng hết quyền cao chức trọng để trở về sống cuộc đời đạm bạc, dân dã chốn quê nghèo. Còn Tú Xương, Tản Đà..., trong cảnh túng quẫn cùng cực, vẫn cho rằng mình là kẻ "thừa chơi" và phong lưu nhất. Điều này có vô lý không nhỉ?
Văn Trường Lưu  (lvtruong01@yahoo.com) (08:29 15/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
.*BÁC lƯU VIẾT HAY QUÁ, NGOÀI BẮC NÀY TÔI ĐÃ TỪNG NGHE CÓ ĐỨA TRẺ MONG ĐƯỢC ỐM. CHÚNG LÍ GIẢI RẰNG KHI ỐM ĐƯỢC ĂN NGON HƠN, NHƯNG ĐẶC BIỆT LÀ ĐƯỢC HỎI HAN SĂN SÓC, QUAN TÂM HƠN BÌNH THƯỜNG. THỰC RA LÀ CHÚNG LUÔN ĐÓI TÌNH CẢM SONG SONG VỚI ĐÓI ĂN. NÊN KHI ỐM THẤY SƯỚNG LÀ VẬY
DONGNGAN  (doduc@gmail.com) (05:44 15/03/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Hoài Lê - 5/27/2012 6:55:53 PM
Đà Nẵng thắng vất vả nhưng thật xứng đáng, sau khi bỏ lỡ gần tá cơ hội. Trông các cầu thủ tập tễnh thương quá. Chúc mừng Đà Nẵng!
chỉ nói đúng - 5/27/2012 5:09:24 PM
một năm sau pep sẽ trở lại bc tôi tin là như vậy
Thuy Xuan - 5/27/2012 6:16:43 PM
Vtv1 bây giơ đã phủ sóng toàn quốc nên đâu cần thiết phải tiếp sóng trên NTV. Làm việc máy móc quá nên người dân bị thiệt thòi
thuan - 5/27/2012 11:41:38 AM
  ý kiến quá chính xác, vậy mà vẫn có một người k thích, có lẽ là của tác giả trần trọng hoặc của người nào đó bấm nhầm theo kiểu xem bóng đá cứ áo đỏ là tuyển vn
ars - 5/27/2012 4:06:09 PM
hình ảnh này được truyền đi trên toàn thế giới.thế mà cứ nhắc tới i rằng animou-team kêu ầm lên là bị đá đểu.