NƠI VỰC DẬY LÒNG TA Mỗi khi thấy Lòng buồn xác lá Màu xanh tuyệt vời bạc nắng, bạc mưa… Mà ước mơ vẫn cao xa vời vợi Bóng đi ngắn dần mặt ngõ cô đơn Con đường cỏ đưa ta tìm đến Bãi Giữa Thăng Long cuộn đỏ sông Hồng Nơi cầu Rồng quặn đau nhịp khúc Vết thương chưa lành Qua hai cuộc chiến tranh, … Ôi, sắc lá màu xanh nguyên thủy Vẫn còn đây tỏa mát lòng ta Xin nương tựa bóng cầu già cội Để cho lòng chung thủy nguyên sơ Giữ toàn vẹn câu thơ mẹ hát Ru những đêm dài gian khó, khổ đau… Vực ta giậy từ tro tàn đổ nát Để ngẩng cao đầu vóc dáng ngàn xưa! Xin lặng lẽ (Như từng thanh thép Như từng viên sỏi, cát…) Kết cấu với nhau thành một cây cầu Mãi bền chặt vững vàng trong bão lũ Đỡ bước chân người qua sông nước mênh mông Ngoại thành quê cha. Phố cổ quê chồng Hơn thế kỷ vào, ra không mỏi Trong sâu thẳm lòng mình đổi mới Khi vùi mình dưới bóng Long Biên Vi vút gió mặt dàn hoa thép Điệu ca trù quấn quýt bên ta Nỗi buồn tan ra theo dòng chảy sông Hồng Chỉ còn lại con tim ấm lửa Nhịp đập bồi hồi hạnh phúc lâng lâng Bởi hòa với một miền kỷ niệm Sức sống dồi dào vực giậy lòng ta Hà Nội, tháng 8/2010 Nguyễn Đăng Minh |
Cầu Long Biên
Nơi vực dậy lòng ta
Bài dự thi của tác giả Nguyễn Đăng Minh
Cùng chuyên mục
Có thể bạn quan tâm
Đọc thêm