Cũng cách đây hai năm, tờ báo này cũng đã sử dụng cùng một câu hỏi: “Bạn có biết một thương hiệu nào của Việt Nam không?” cho 23 người là các chuyên gia tiếp thị và doanh nhân đến từ 20 quốc gia trên thế giới thì nhận được cùng một câu trả lời: Xin lỗi, tôi không biết! Ông Mohan Menon, Giám đốc Học viện Đào tạo Kinh doanh CBS thì nói rằng: Tôi chỉ nhớ… Củ Chi thôi”. – “Địa đạo Củ Chi?”. – “Đó là một nơi tuyệt vời mà tôi sẽ không bao giờ quên. Dù đó không phải là một thương hiệu theo đúng nghĩa của nó, nhưng đó là một dấu khắc trong lòng (lovemark) mà tôi không thể quên được”.
Tờ báo phân tích: “Thương hiệu không phải là tài sản của một công ty, một cá nhân, mà là tài sản của khách hàng. Hôm nay, họ “thương” thì hàng hóa giá bạc tỉ, ngày mai họ “hết thương”, thì hết giá trị”. Tờ báo dẫn lời Kevin Roberts, Tổng Giám đốc toàn cầu của Saatchi Saatchi: “Tương lai của thương hiệu, đó là người tiêu dùng. Điều quan trọng không phải là bạn bỏ bao nhiêu tiền ra để làm quảng cáo, làm marketing, mà là bạn có thực sự hiểu người tiêu dùng. Làm sao để hiểu, chỉ có một cách duy nhất, là “cảm” được người tiêu dùng. Đó chính là mấu chốt của sự thành công”.

ĐÔI GUỐC (Trích) * Nguồn: Internet |
Hai người thuộc thế hệ 8X biết guốc gỗ được chia thành hai loại: Guốc mộc và guốc hoa. Guốc mộc là loại guốc để nguyên màu gỗ, không sơn vẽ trang trí; guốc hoa là loại guốc sơn mịn, bóng, trang trí hình hoa lá, phong cảnh, nhằm mục đích tôn gót son và màu da chân trắng hồng của người thiếu nữ. Nhưng hai cô gái này đều cho hay họ không thích đi guốc chỉ vì không có cảm tình với guốc. Còn bài thơ “Đôi guốc” thì một người thuộc một nửa bài, một người nhớ đại ý chung và có ghi lại bài thơ này trong sổ tay.
Trong hai cô gái thuộc thế hệ 9X có một cô rất thích guốc nhưng “chưa dám đi guốc” vì còn chưa tin tưởng vào chất lượng loại sản phẩm này mặc dù cô phân tích khá hay về thời trang guốc: Vẻ đẹp giản đơn và tinh tế của những đôi guốc Việt được biến tấu thành những sản phẩm thời trang rất trẻ trung và hiện đại. Việc dùng guốc trở lại cũng phần nào thể hiện được sự gìn giữ và trân trọng những gì thuộc bản sắc văn hóa dân tộc mà cha ông ta đã hun đúc nên.
Cô gái còn lại nói ngắn gọn: Giữa đôi guốc đi dưới chân và bài thơ Đôi guốc, nếu cùng một giá tiền thì em sẽ chọn mua tập thơ có in bài Đôi guốc vì em thích và yêu bài thơ Đôi guốc hơn đôi guốc! Và dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, cô vẫn nghĩ về bài thơ với tất cả sự trân trọng và đồng cảm chứ không phải là đôi guốc đi dưới chân.
Tôi cho rằng, đó chính là “dấu khắc trong lòng” của cô gái mà bài thơ đã làm được. Các doanh nghiệp muốn khách yêu hàng hóa của mình, thương hiệu của mình, thiết nghĩ trước tiên phải tạo được “dấu khắc trong lòng” khách hàng, sau nữa là giữa khách hàng và doanh nghiệp cũng phải biết “thương” nhau!
*: Thực ra bài thơ Đôi guốc là một bài thơ "chế" lại bài "Đôi dép" của nhà thơ Nguyễn Trung Kiên