Chú gà trống đứng trên bao diêm

Thứ Năm, 29/10/2009 22:21 | In trang nàyIn bài viết

(Bài dự thi) - Ngày ấy bọn trẻ con chúng tôi hễ theo mẹ đi chợ là nằng nặc đòi mua cái bao diêm có chú gà trống oai vệ đứng trên. Cái bao diêm nhỏ xinh, có thể đút túi rồi đến lớp đem ra khoe với lũ bạn, hí háu với nhau được một lúc thì đứa vặt chân, đứa cấu mào cho vào miệng nhai ngon lành.

Thi thoảng được một hôm ở cổng trường có bán gà trống trên bao diêm, chúng tôi lại cấu chí chen nhau và tranh nhau mua cho bằng được. Mãi sau này lớn lên tôi mới biết chú gà trống đứng trên bao diêm ấy được gọi là tò he, và tò he phong phú lắm chứ không chỉ có chú gà trống mẹ vẫn mua, đến bây giờ, tôi vẫn chưa thấy thứ đồ chơi nào vừa chơi được lại vừa ăn được như tò he cả...

Tò he.
Ảnh Đất Việt


Khắp Việt Nam yêu dấu, duy nhất một làng nhỏ của Hà Tây cũ (làng Xuân La - Phượng Dực – Phú Xuyên) có những nghệ nhân nặn tò he. Thế nhưng tò he đã có mặt trên khắp các tỉnh thành từ lâu lắm rồi, ở đâu cũng được trẻ con yêu thích. Những ngày hội, nơi nào trẻ tụm lại nhiều nhất ắt hẳn đó là chỗ ngồi của các cô chú nặn tò he: “Cho cháu Đôrêmon/ Cho cháu Picachu/ Cháu thích Tề Thiên Đại Thánh...”, dẫu những lời đề nghị liên tiếp được đưa ra nhưng chẳng đứa nào nói to cả bởi những đôi mắt đang dán vào bàn tay khéo léo đang véo bột, “tạo hình” cho những chú tò he. Cụ Đặng Văn Hạ đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn một tháng hai lần “trốn” con cháu cắp đồ nghề lên Hàng Mã ngồi nặn tò he. Cụ bảo không đi thì không chịu được, đã gắn bó với nó hơn sáu mươi năm rồi. Có lần một thằng bé mua tò he, lát sau nó chạy lại đưa cụ cái que: “Cháu trả ông này”, miệng nó vẫn dính bột nếp xanh đỏ.

Những chú tò he làm từ bột nếp được đồ chín, màu sắc được lấy từ tự nhiên: đỏ của gấc, của lá diễn, xanh của các loại lá cây…nên bọn trẻ có thể ăn mà chẳng phải lo lắng gì, lần nào chú bán tò he cũng dặn nếu ăn thì phải ăn ngay nhé, không được để lâu đâu. Tôi thì chẳng bao giờ ăn tò he cả, bao nhiêu tài hoa, bao nhiêu sự khéo léo và cả trí tưởng tượng của người nặn gom cả lại trong đó, cứ nghĩ đến việc vặt tò he thành từng mẩu tôi đã thấy tiếc. Những con tò he của tôi để đến hàng tuần khô nứt ra, mẹ mắng mà tôi vẫn không chịu bỏ vì dù nứt nhưng tò he vẫn rất đẹp, màu sắc vẫn tươi nguyên.

Hình như điều mà đứa trẻ nào cũng thích ở tò he không chỉ là sắc màu xanh đỏ mà bởi sự sinh động của nó, chỉ cần nói ra thứ mình mơ ước là dăm phút sau giấc mơ đã thành hiện thực rồi. Có lần một cháu bảo anh Kha (cháu ngoại cụ Hạ) nặn cho cô mèo Kitty, anh Kha lúng túng vì chưa bao giờ trông thấy hình ảnh của Kitty cả, cháu nó chỉ vào cái hình trên cặp sách: “Như thế này này”, lát sau cháu bé đã hào hứng với cô Kitty trên tay rồi. Bất kể cái gì, chỉ nhìn thấy một lần thôi là người nặn tò he ai ai cũng làm được chứ không chỉ có gà trống trên bao diêm ngày trước bọn em vẫn chơi đâu (tất nhiên là đẹp ít hay nhiều còn phụ thuộc vào hoa tay mỗi người nữa).

Những đồ chơi điện tử ngoại nhập đắt tiền sao sánh bằng thứ đồ chơi làm từ bột nếp rất Việt ấy. Người lớn nhiều khi chỉ là tiện thể thì mua đồ chơi cho con trẻ chứ thực sự rất ít nghĩ đến việc những tờ giấy trắng của mình sẽ nhận được gì từ đó. Bọn trẻ, khi mua máy bay thì chơi máy bay, mua ô tô thì chơi ô tô nhưng nếu đặt chú gà trống đứng trên bao diêm bên cạnh đống đồ chơi điện tử đó hẳn chúng sẽ chọn tò he. Rất ít phụ huynh được nhìn thấy cảnh con mình hào hứng nặn tò he như các cháu ở một số trường mầm non của Hà Đông, đây chính là phương pháp kích thích sự sáng tạo của trẻ.

Không những chiếm được cảm tình của nhiều thế hệ người Việt Nam mà còn được người nước ngoài thích thú. Tò he Xuân La đã đem theo hồn Việt “du Mỹ, du Nhật” mấy lần, nhiều nhà hàng, khách sạn còn mời nghệ nhân nặn tò he đến để khách nước ngoài được “tận mục sở thị”. Thù lao mỗi giờ của anh Kha lên tới hai ba trăm nghìn, anh vừa thoăn thoắt với chú gà trống đứng trên bao diêm đang nặn trên tay vừa kết luận: “thế mới biết hàng Việt mình cũng có giá lắm đấy cô ạ!”.

Huy Viên
0 thích.

Bình luận (7)

avatar đội bóng
Không phải tất cả những đứa trẻ đều từ bỏ đồ chơi điẹn tử mà chọn tò he.(?) Tôi chỉ thích tò he khi được nhìn nghệ nhân ngồi trước mấy cục bột xanh, đỏ, trắng, vàng... Và đôi bàn tay như múa: cấu mỗi thứ một tí bóp nặn một loáng đã thành bộ lông đuôi con gà sặc sỡ... (nếu người khác mang đến cho tôi con tò he như thế chưa chắc tôi đã thích nó như đến như vậy)
Hà.Anh  (hanhbds@gmail.com) (09:36 07/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
gửi bạn Thanh Tâm Tôi là tác giả bài viết, tôi có thể giúp bạn liên hệ với một số nghệ nhân Xuân La đang mang Tò he tô sắc cho TPHCM của bạn (nhiều gia đình vào đó 5-7 năm nay rồi) Bạn muốn biết thêm thông tin về Tò he Xuân La và người Xuân La, mail theo hòm thư uonghuyvien@gmail.com nhé!
Huy Viên  (uonghuyvien@gmail.com) (11:25 05/11/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Thích bài này của chị ngọc, chúc chị giành giải cao nha
yên kute  (baoyen25@gmail.com) (04:21 04/11/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Xin chao, Minh hien dang o TP.HCM. Minh dang co nhu cau lien he voi 1 ban nao do co the lam to he. Ai biet gioi thieu giup minh nha. Dien thoai lien he: Tam - 0902.580.276
Nguyen Thanh Tam  (everythingido04@yahoo.com) (02:06 04/11/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Thời gian ngày càng qua đi mà đời người hình như nhỏ lại, chật chội trong những bon chen, những khu đô thị,những luồng văn minh "nửa mùa". Những giá trị cũ phai dần, mọt dần...Và người ta cũng quên dần đi... Đọc bài viết này, tôi cứ nhớ mãi thời lên 7 của mình, nội tôi đi chợ về, mở làn ra lúc nào cũng có vài con tò he sặc sỡ và mấy gói kẹo cau cho tôi...
Du Nguyên  (mrsdumuc@gmail.com) (07:55 02/11/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Tớ thích bài viết của Ngọc. Đọc bài viết của Ngọc bao nhiêu kỉ niệm gắn với tò he lại trở về. Theo tớ bài của Ngọc sẽ hay hơn nếu đề cập một chút tới nguồn gốc của tò he.
Nguyệt Hà  (nguyetha85@gmail.com) (05:04 02/11/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc bài của bạn tôi chợt nhớ đến những chú tò he, cũng đã quên mất tò he từ khá lâu rồi. Cái thứ đồ chơi đến lạ, ăn cũng hay ra phết, như bánh dày chay ấy
Trần Quân (Sông Cầu - Phú Yên)  (ngocquan.nq@gmail.com) (12:24 31/10/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Hoài Lê - 5/27/2012 6:55:53 PM
Đà Nẵng thắng vất vả nhưng thật xứng đáng, sau khi bỏ lỡ gần tá cơ hội. Trông các cầu thủ tập tễnh thương quá. Chúc mừng Đà Nẵng!
chỉ nói đúng - 5/27/2012 5:09:24 PM
một năm sau pep sẽ trở lại bc tôi tin là như vậy
Thuy Xuan - 5/27/2012 6:16:43 PM
Vtv1 bây giơ đã phủ sóng toàn quốc nên đâu cần thiết phải tiếp sóng trên NTV. Làm việc máy móc quá nên người dân bị thiệt thòi
thuan - 5/27/2012 11:41:38 AM
  ý kiến quá chính xác, vậy mà vẫn có một người k thích, có lẽ là của tác giả trần trọng hoặc của người nào đó bấm nhầm theo kiểu xem bóng đá cứ áo đỏ là tuyển vn
Thu Hương - 5/27/2012 6:35:00 PM
Tác giả viết không rõ ràng, Mourinho bị cấm thì rõ rồi nhưng Vilanova thì lý do gì?nếu đọc bài viết thì tôi hiểu là vì bị Mou móc mắt nên cũng bị cấm luôn. Hóa ra nạn nhân cũng bị phạt???