

Đời sống của đồng bào nơi đây còn gặp nhiều khó khăn, 98% là người dân tộc Thái. Thu nhập bình quân đầu người thấp, nền kinh tế chủ yếu là tự cung tự cấp, cho nên thiếu thốn gì người dân lại “lách luật” đem dao, cưa máy vào rừng hạ gỗ, mang đổi cho dân buôn xuôi, bán ngược lấy những nhu yếu phẩm như gạo, dầu hỏa, mắm muối...

“Thịt rừng đóng dấu búa bài?”


Sau khi bị hạ, gỗ được tập kết ngổn ngang ngay cạnh đường đi
Nằm ở độ cao 1400m so với mực nước biển, cung đường dẫn vào bản Vịn còn được ví như là đường lên trời bởi gần như quanh năm bị vùi trong sương trắng. Hôm tôi đi, cứ khoảng vài trăm mét, trong sương mù lại hiện ra những “khúc thịt rừng” nằm ngổn ngang, chất thành đống.




Cùng với âm thanh của những “cỗ máy ăn thịt rừng” khi rít lên re ré, khi ằng ặc như bị chẹt mạch răng cưa là tiếng những cây gỗ vật xuống ầm ầm. Ngoái nhìn về chỗ có thứ âm thânh rờn rợn ấy, tưởng tượng như cảnh “ném đá ao bèo”, chỉ loáng cái đã lại bị bít kín bởi hệ thống những cây là cây bao quanh và bóng một vài đàn chim hoặc cò gì đó vút lên hoảng hốt…


Càng đi sâu vào phía vành đai biên giới, “trong sương mù hiện ra” càng nhiều khối thịt rừng được dân “đi mót” tha ra lề đường. Dài có, ngắn có, “đầu mẩu”, “thịt nạc”, thuộc sách đỏ, sách đen gì cũng có.


Hỏi một “dân mót”, sao các anh được khai thác gỗ một cách “tự nhiên” đến vậy thì lão ngoái cổ cười hềnh hệch: “Bọn tao được ‘đóng dấu búa’ (dấu của ngành kiểm lâm dùng đóng lên gỗ). Có dấu này thì gỗ mới được phép khai thác hoặc vận chuyển đi tiêu thụ) mới dám làm chứ…”. Tôi thỉnh lão cho xem dấu búa thì lão thè lưỡi: “Dấu búa đóng rồi, nhưng mà trong lúc xẻ tao không để ý nên ‘xẻo’ bay luôn, mày muốn xem thì tự đi tìm mà xem”.


Tận dụng hay lợi dụng?
|
Quyết định số 40/2005/QĐ-BNN, (Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông
thôn) ngày 07 tháng 07 năm 2005 “Về việc ban hành Quy chế khai thác gỗ
và lâm sản khác” (gọi tắt là tận thu): |
Tiếp xúc với một vài “đại gia mót thịt rừng”, hỏi về “lý lịch” của những khối gỗ, được biết hầu hết gỗ chưa được lập hồ sơ, chưa được làm thủ tục trình duyệt và đóng dấu búa bài nghiệm thu. Trong lúc chờ đợi người có thẩm quyền “làm thủ tục cho gỗ”, ngoài chuyện “xẻ thịt gỗ” ra để làm nhà, lát sàn hay thậm chí bổ củi đốt, nhiều khi bí bách vẫn phải cõng đi bán cho dân định cư dưới xuôi lên đang cần gỗ làm nhà. Và rồi, để bù vào chỗ thất thoát đó, người người lại vác cưa, vác rựa bí mật vào rừng hạ gỗ. “Khai tử” được gỗ rồi mà cơ quan chức năng vẫn chưa làm “giấy khai sinh” cho gỗ thì ngoài việc gia cố cho những công trình dân sinh, gỗ lại được tấp bên lề đường chờ khách gạ bán hoặc đổi lấy thực phẩm như gạo, mắm muối, dầu thắp sáng...
Cứ thế, ngày này qua ngày khác, lợi dụng vào sự chậm trễ của cơ quan chức năng, những mảng thịt rừng bạt ngàn miền biên viễn này vẫn bị “dân mót thịt rừng” xẻo bay từng mảng, từng mảng...
Máu rừng vẫn chảy giữa rừng/ Xin được gióng tiếp hồi chuông cũ này...