Tôi đã làm báo như thế đó...

Thứ Ba, 24/02/2009 16:06 | In trang nàyIn bài viết

Khi bắt đầu học báo, cô giáo tôi nói: các bạn hãy học viết đi, dù là mẩu tin nhỏ như bao diêm. Những bài đầu tiên gửi đăng báo, tôi hồi hộp chờ đợi, nhưng càng chờ càng chán, chẳng có kết quả gì. Sau này tôi viết cho mấy tạp chí vì dễ được đăng hơn. Thế rồi cách người ta đối xử với bài viết của mình (thay ảnh nhân vật của tôi là ảnh minh hoạ hoặc bài viết lấy tên phóng viên khác) khiến tôi chán nản bỏ tờ đó luôn. Cũng từ đó, tôi chẳng viết gì nữa mà đi làm thêm bằng nghề gia sư cho an phận vì bon chen trong nghề báo thật khó.

Bẵng đi một thời gian, nhanh quá tôi đã học năm cuối khoa báo chí. Tôi phát hiện một đề tài về bạo lực gia đình và tôi quyết định dành một ngày đi thu thập thông tin. Tôi về Thái Hoà - Châu Sơn - Phủ Lý - Hà Nam tìm hiểu cuộc sống của hai chị em bé Thu Hoài vì mẹ em bị những người thân bên nội đánh chết, nhưng sau đó bố lại bỏ đi sống ở nhà đẻ không quan tâm đến các con. Khi tôi về nhà em là tháng 11/ 2008. Sự việc xảy ra ngày 6/8/2008 mà trong bản kết luận điều tra gửi Chi hội phụ nữ thôn Thái Hoà của Cơ quan điều tra không lấy lời khai từ nhân chứng, chỉ bắt giam Chu Thị Hưng (cô của Hoài) người trực tiếp gây ra cái chết cho mẹ em. Vụ án gây xôn xao dư luận cả xã Châu Sơn, người dân nơi đây vô cùng bất bình trước hành động dã man của anh em nhà Chu Thắng Huế (bố em Hoài).
 

Chu Thằng Huế tại phiên tòa

Tôi đến nhà vào bữa cơm trưa, ngôi nhà tan hoang sơ nằm cạnh con đường chạy vào nơi khai thác đá nên bụi bặm phủ trắng. Nhìn ngôi nhà lở vỡ, màng nhện giăng đầy khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo, như kiểu cơn bão vừa chạy qua đây làm đổ nát tất cả. Hai chị em Hoài đang ăn cơm trên giường, mỗi đứa trẻ bưng một bát cơm, mặt buồn thiu.

Sau đó bà ngoại em về, nhìn khuân mặt u buồn, đôi mắt rơm rớm nước chỉ định trào ra của bà khiến tôi lúng túng, không biết phải bắt đầu thế nào để không làm tổn thương họ. Tôi bảo hai chị em Hoài kể lại buổi chiều mẹ bị đánh thì cô bé khóc nức nở, khiến tôi không sao kìm được, tôi không dám hỏi nữa, tôi tự trách bản thân mình sao lại hỏi thế, em còn quá nhỏ mà nỗi đau quá lớn. Tôi giữ lại bản khai của 2 chị em ở cơ quan điều tra làm tư liệu.
 

Chu Thị Hưng tại tòa
 
Sau đấy, tôi tìm gặp và hỏi những nhân chứng đã chứng kiến sự việc. Anh Phạm Văn Sủng kể lại chi tiết : “tôi nghe thấy tiếng ầm ĩ, đánh nhau giữa Mai và Hưng. Hưng ôm chặt lấy Mai, lôi cô ấy từ trong nhà ra ngoài đường, đè lên người và đập đầu cô ấy xuống đường. Tôi hô cô Mai chảy máu, vỡ đầu rồi bỏ cô ấy ra. Nhưng Thao không tin mà lấy chân hẩy hẩy “ Mày có dậy không, định nằm đấy ăn vạ à”. Sự việc xảy ra rất nhanh. Mắt chị Mai trợn ngược, người không cử động được nữa thì bọn chúng tái mặt sợ hãi định bỏ chạy. Anh Sủng và mọi người kéo đến mắng chửi và đe dọa họ mới trở đi viện. Còn thái độ của Huế lúc ấy lại thờ ơ và bắt xe ô tô bỏ đi. Tôi ghi chép cẩn thận, đọc lại để anh xác minh và xin chụp ảnh.
 
Người thứ hai là bà Vũ Thị Thực - Phó hội trưởng hội phụ nữ kể về cuộc sống gia đình chị Mai: Hơn hai năm nay anh Huế đã bỏ nhà đi không chăm lo cho vợ con, anh ta chỉ về nhà ăn cơm chốc lát, thỉnh thoảng lại đòi vợ đưa tiền. Chị Mai đã bị đánh chửi rất nhiều nhưng chị vẫn cam chịu vì hai con còn nhỏ dại (Chu Thị Thu Hòai học lớp 8 và Chu Đức Hào học lớp 2). Chị cố gắng níu kéo người chồng phụ bạc, cố gắng nuôi con khôn lớn thêm vài năm rồi tính tiếp. Hội phụ nữ, thậm chí tòa án đã nhiều lần hòa giải cũng không được nên chị đành chấp nhận ly dị. Bé Hoài thương mẹ nên cũng mong mẹ ly dị càng sớm càng tốt. Hai hôm nữa sẽ đến ngày vợ chồng chị Mai ra tòa ly dị thì chiều ngày 6/8/2008, chồng chị cùng hai em là Chu Thị Hưng và Chu Văn Thao đến nhà khiêng đồ đạc sang nhà Hưng để nhờ (gồm có tủ, sập và cái li oa) chờ tòa giải quyết xong.
 

Đoàn luật sư bảo vệ quyền lợi cho chị Mai
 
Nghe tin chồng về khiêng đồ đạc chị Mai về nhà để ngăn lại thì bị chồng và em chồng đánh đập dã man, tàn bạo trước sự chứng kiến của hai đứa con. Vì vết thương quá nặng, chỉ bốn hôm sau chị đã qua đời bỏ lại hai con thơ dại. Ngày 13/8/2008 Pháp y bệnh viện Việt Đức có bản kết luận giám định pháp y số 157/08/ GĐPY, kết luận: “ Nguyên nhân trực tiếp gây tử vong cho nạn nhân Lại Thị Mai là dập não, phù não hậu quả trấn thương sợ não nặng”.

Tôi ra về khi trời đã xế chiều mà cảm giác buồn mênh mang, những người dân nhỏ bé vùng quê ấy chưa biết làm thế nào để lấy lại công bằng cho người đã mất. Người dân nơi đây chưa bao giờ chứng kiến một nỗi đau như thế. Tôi về nhà suốt đêm không ngủ được với một khối tư liệu khổng lồ, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, viết thế nào, chọn chi tiết nào, bỏ chi tiết nào. Đặc biệt tôi bị ám ảnh bởi giọt nước mắt của bé Hoài, tôi hối hận vì hỏi nó một câu nhạy cảm như vậy. Mấy ngày sau tôi mới đủ dũng cảm đọc lại tất cả. Tôi phần nào cảm nhận được nỗi đau mà hai con và những người thân của chị Mai đang chịu đựng. Làm sao có thể xóa đi vết thương hằn trong tim những đứa trẻ khi chúng đã chứng kiến những người thân đánh chết mẹ mình, để chúng sống bơ vơ, không biết tương lai thế nào.
 

Mẹ chị Mai và con chị Mai bên bức di ảnh của chị tại tòa
 
Khi hoàn thành bài viết tôi chạy khắp các báo (PNVN, TP, GĐ&XH) mà không ai quan tâm đến bài của chúng tôi. Cuối cùng bạn tôi gửi cho người quen là Phó tổng biên tập một báo lớn. Chúng tôi sửa lại mấy lần thì được chấp nhận. Họ bảo đã chuyển bài đến trang Bạn Đọc chờ xử lý. Tôi mong chờ mãi không thấy đâu. Một tháng sau được biết nội dung ấy được đăng với bức ảnh khác và ký tên 2 phóng viên của họ. Trời ơi ! Sự thất vọng tràn trề trong tôi, tôi phát khóc lên, buồn bực không thể ngủ được. Tôi chưa thực sự vào nghề mà đã gặp chuyện thế này, tôi thất vọng lắm. Tìm cách hỏi ông Phó tổng biên tập ấy thì hay rằng hãy chờ ông ta hỏi lại người phụ trách trang đó. Người phụ trách trang bạn đọc bảo rằng: trước hết sự việc chưa biết đúng sai thế nào nhưng họ xin lỗi và sẽ hỏi hai phóng viên đó để làm rõ chuyện, ngoài ra chúng tôi phải chứng minh được rằng họ đã lấy thông tin từ chúng tôi (bà ngoại Hoài cho biết, họ đã đến nhà chụp ảnh).

Thế là bài báo tâm huyết đầu tiên khi tôi tái xuất làng báo đã bị “khai tử” một cách trắng trợn. Tôi hỏi ý kiến thầy giáo thì thầy bảo: “Dân báo chí nó thế”, bỏ qua đi, hãy vui lên. Tôi biết thầy nói để an ủi tôi thôi chứ những người làm báo chân chính không bao giờ cư xử với thông tin và tác giả của nó như thế.

Tôi không chịu bỏ qua, mà lại gửi báo Nông Thôn Ngày Nay và đã được đăng. Tuy cảm giác không còn vui như lúc đầu nhưng dù sao tâm huyết của tôi đã đến được với bạn đọc. Bây giờ vụ án này đang trong thời gian chờ phúc thẩm, tôi tin công lý luôn đứng về phía những người dân lương thiện. Tôi tự nhủ với lòng mình, dù khó khăn thế nào cũng không được bỏ nghề.

Nguyễn Thị Thuỳ Dương
0 thích.

Bình luận (12)

avatar đội bóng
Đôi khi cuộc sống cũng có những sự thật vô cùng đau lòng (câu chuyện của hai đứa trẻ) và sự bất công của một số người đi trước (cách người ta đối xử với các bài viết của bạn) nhưng bạn hãy tin rằng những con người làm việc như vậy sẽ không tồn tại được lâu trong làng báo chí. Nghề nào cũng có đạo đức để làm việc nhưng đúng là làm nghề gì và ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu bạn ạ. bạn hãy tin rằng với những vấp váp ban đầu mình gặp là những thử thách để mình tiếp tục với công việc mình đang theo đuổi và như vậy mình sẽ cố gắng hơn nữa trên bước đường thành công của mình. Sẽ có nhiều người dõi theo các bài viết tiếp theo của bạn. Chúc bạn chiến thắng áp lực lúc này và đi tiếp con đường mình đã chọn nhé!
Tiểu Thuý  (vothithuyna@gmail.com) (11:13 28/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
"kien tri, nhan lai se lam nen thanh cong'' hay co nen nhe con duong di den thanh cong minh biet con kho khan nhung qua bai bao nay minh tin la ban se lam duoc ban se tro thanh mot nha bao gioi .
pham thi thuan  (misspham2@gmail.com) (01:35 17/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
nha bao tre nay co y chi do, the la tot day,hi vong nhung ai lam bao deu nghi duoc nhu ban. chuc ban thanh cong.
phuong  (saobanglanhgia_love3000@yahoo.com) (11:26 15/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
chuyện phóng viên tập sự bị ăn cắp bài và ý tưởng không hiếm .và tôi hiểu tâm trạng của bạn.Nhưng bạn ơi hãy vững tin vào con đường mà bạn đang đi,tôi tin nếu cố gắng bạn sẽ thành công.Chúc bạn may mắn trong sự nghiệp của mình.
huong  (nobitathu2@yahoo.com) (11:23 15/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
1 bài viết chưa được "xuất sắc"...nhưng cũng đủ làm người đọc cảm nhận được 1 sự việc thật...Cố gắng lên nhé...hy vọng cây bút trẻ sẽ làm nên chuyện
Lâm  (tommylam2103@yahoo.com) (11:15 15/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bạn Danh Giới thân mến! Tớ rât vui khi đọc được lời nhận xét của bạn cho bài viết của mình. Cảm ơn bạn lắm ! Tớ đã hy sinh những lựa chọn khác để thi vào khoa báo, mới đầu thật khó khăn, nhưng mình sẽ cố gắng thích nghi. Nhiều khi tớ hay tin tưởng một cách hồn nhiên nên cũng ngã dâu lắm. Chúc bạn luôn vui, yêu nghề và mạnh khoẻ. Ps. Bạn đang học ở đâu vậy hay đã đi làm rồi?
Thuỳ Dương  (thuyduong11gt@yahoo.com) (10:12 11/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Thuỳ Dương thân. Ngày hôm qua khi mặt trời bị những đám mây đen che khuất, tôi nhìn thấy bầu không khí u ám. Ngày hôm nay khi cơn mưa tầm tã rơi, tôi nhìn thấy màn nước trắng xoá. Ngày mai khi ánh bình minh rọi sáng tôi biết mình sẽ nhìn thấy những đàn chim vui ca bay lượn. Bài viết của bạn mang đến cho tôi tất cả những cái nhìn như thế. Một cảm giác vừa xót xa (với số phận hai đứa trẻ), vừa chua chát (với cách người ta đối xử bài viết của bạn), vừa dâng tràn niềm tin, niềm hạnh phúc (với ý chí của bạn và cái kết “tạm” có hậu). Tôi cũng mang niềm khát khao được làm báo “chân chính” như bạn. Yêu nghề, có ý chí, có niềm tin vào cuộc sống bạn và tôi sẽ vượt qua mọi khó khăn gian khổ. “Dù có đi cả cuộc đời cát bụi nhưng hãy tin hạnh phúc cuối con đường”. Cám ơn bài viết của Thuỳ Dương.
Phạm Danh Giới  (danhgioi2009@gmail.com) (09:14 09/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Em cảm ơn những lời động viên, góp ý nhận xét của mọi người. hiiicc. Đọc lai em vẫn thấy bài của mình còn ...cần nhiều lời phê bình hơn nữa.
GatO  (thuyduong11gt@yahoo.com) (10:02 26/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
"...đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông..." Đăng bài khó không phải vì năng lực không có mà khó vì...
Nguyen Hoai Thu  (hoaithu@protec.com.vn) (11:59 25/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
"O hien se gap lanh". Dieu nay khong phai luon luon dung o moi luc moi noi, vi dau do xung quanh ta van co nhung dieu bat cong xay ra khien ta buon va that vong. Nhung minh tin hai be nho trong bai viet se duoc moi nguoi quan tam cham soc bang tinh yeu thuong cua tat ca moi nguoi, va ban se tro thanh mot nha bao theo dung nghia. Hay co gang len ban nhe, bang tat ca tam long va kien thuc cua minh. Chuc ban thanh cong tren con duong ma minh da lua chon.
Chu thi Tuyet  (chutuyet905@yahoo.com) (11:21 25/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Lanvander - 5/27/2012 9:35:45 PM
Hix toàn người đẹp!
bbq - 5/27/2012 8:11:55 PM
Mou và đoàn quân liên hợp Real nhìn mà thẹn
thanh - 5/27/2012 7:35:13 PM
hết h1 NA thua 0 - 1
hoangdzung - 5/27/2012 3:04:56 PM
Toàn nghe tin đồn thổi . Pep đã đi New York cùng gia đình để nghỉ dưỡng 1 năm , và cho các con học thêm tiếng Anh .làm ra tiền cũng phải lo cho con cái và gia đình chứ .Ủng hộ Pep nghỉ ngơi relax ,...
Gooner - 5/27/2012 8:01:40 PM
Nếu như từ bỏ 1 CLB đi UCL, có khả năng cạnh tranh danh hiệu rất lớn năm sau để sang 1 CLB đi EL thì chắc chắn là cậu này có vấn đề về đầu óc