Đi rồi sẽ tới

Thứ Hai, 23/02/2009 01:01

(TT&VH Online) -Những ngày cuối năm Mậu Tý 2009, dù bận khá nhiều việc ở thành phố nhưng tôi vẫn “cúp cua” để tháp tùng cùng Bùi Nghĩa Thuật – một người bạn, một trưởng nhóm năng nổ của nhóm tình nguyện Ngàn hạc giấy lên Gia Lai tiền trạm (*).

Chuyến đi dài hơn 500 km là đoạn đường mà chúng tôi phải trải qua, chọn phương tiện xe máy để đi, ai nghe xong cũng lè lưỡi bảo thôi. Thế nhưng chúng tôi vẫn quyết định chọn phương tiện cơ động ấy vì lịch trình phải vào tận những bản làng của bà con dân tộc và mỗi làng ở cách xa nhau hàng chục, hàng trăm cây số…

Đi và đo từng đoạn đường dài với những điểm dừng chân được ghi vào nhật ký chuyến đi để đến lúc đưa đoàn tình nguyện viên đến với đồng bào vào dịp Tết Kỷ Sửu không phải gặp khó khăn trên lộ trình về chỗ nghỉ... Nghỉ ở Đồng Xoài (Bình Phước), Gia Nghĩa (Đắc Nông), Buôn Ma Thuột (Đắc Lắc)…, điểm từng cột mốc như thế để thấy mình đã đi qua những chặng đường khá xa. Quyết định là đi liên tục, đổi nhau mà chạy để đến Gia Lai sớm, làm cho xong công việc quan trọng của mỗi chuyến đi tình nguyện, từ thiện là tiền trạm. Vì công việc thúc bách nên chúng tôi có cái gan dạ để đi và rồi nhận ra rằng: đường dài nhưng mình có đi, có quyết tâm để đi thì chắc chắn sẽ tới.


Có những khi phải ngủ bên đường, bên đống lửa tự nhóm, trong cái lạnh căm căm – ngủ thế này mới cảm được cái sung sướng của chăn êm, nệm ấm!

Có những đoạn phải chạy thật chậm vì đường xấu, hoặc đèo dốc nhưng không ít đoạn đường láng cón, chạy bon bon. Đặc biệt, trên hành trình đi chúng tôi cảm được cái lạnh rất riêng của chốn núi rừng Tây nguyên. Gió thổi từ núi ra tấp vào mặt lạnh cóng nhưng vẫn đi. Đến khuya, có đoạn vì quá lạnh và mệt phải dừng chân đỉ nghỉ bên ven đường, nhóm một đống lửa từ mớ cây khô nhặt nhạnh bên chỗ nghỉ. Hai người thay phiên ngủ và canh xe trong cái lạnh căm căm của khí trời Tây nguyên mùa cuối năm. Đến lúc đi đến nơi, làm xong công việc thì Bùi Nghĩa Thuật mới chia sẻ: “Hổng phải tự khen mình nhưng thấy hai đứa…lì thật. Sau chuyến đi này thấy mình lớn hơn, cảm được cảnh đường dài, thức đêm để vượt quốc lộ 14 khổ cực và thú vị như thế nào…”.

***

Đi rồi sẽ tới, chợt suy nghĩ về câu nói ấy - châm ngôn của nhiều người khi gặp phải chướng ngại hoặc bất trắc nào đó trong cuộc sống. Nhớ câu ấy và nhớ triết lý mà mình thích: trên đời này không có con đường cùng. Mình đã từng nghe ai đó định nghĩa về đường rằng: đó là lối mòn mà nhiều người đi, đi hoài nên thành đường! Mỗi người nếu chọn cho mình một lối đi, quyết định là mình sẽ đi trên con đường mà mình đã chọn thì lâu dần sẽ tạo thành một tính cách, một bản sắc để phân biệt mình với người khác. Có những khi con người ta qua quýt, dễ dãi với chính mình riết rồi thành người có tính dễ dãi, sống buông lơi trước những diễn biến xung quanh mình.

Và cũng trong chuyến đi này tôi nhớ đến những con người mà tôi đã gặp, những thân phận là những đồng bào nghèo ơi là nghèo lại mang căn bệnh phong (cùi) quái ác. Họ sống và mỗi ngày là một hành trình đấu tranh với những cơn đau, hoại tử và cả sự kỳ thị của dân làng. Những con người ấy bị tách biệt với cộng đồng mà họ trước đây đã sống chung với nhau. Họ co cụm lại thành những ngôi làng dành riêng cho họ, sống chung và nương tựa lần nhau trong cái tên chung: làng cùi.
Một bệnh nhân phong mà tôi tiếp xúc

Đi đến với họ để thấy rằng khi con người ta đồng cảnh ngộ thì họ biết thương nhau hơn bao giờ hết. Đồng thời, đến rồi thấy rằng mình còn quá may mắn, còn hạnh phúc hơn họ nhiều. Những cái tên của những đồng bào dân tộc Gia Rai mà chúng tôi vừa gặp, họ bị bệnh phong, tôi chưa kịp nhớ tên họ nhưng những hình cảnh của họ đã kịp “save” vào trong bộ nhớ của tôi. Những cái bắt tay của những người dân thuộc những làng cùi ở Chư Prông, Đức Cơ đầy thân thiện đã xóa đi trong tôi cái lo lắng cố hữu: làm sao tiếp xúc được với đồng bào! Có gì đâu nhỉ, nếu chúng ta đến với nhau bằng tấm lòng thì chắc chắn sẽ nhận được sự mở lòng vì chúng ta đang đồng một bản thể: là con người (đồng loại) và đều có những nỗi khổ như nhau (nỗi khổ của sanh-già-bệnh-chết)… Nhận diện tất cả những điều ấy tôi thấy mình đã đi đến một góc mới – góc nhìn cuộc sống một cách chân thật, rõ ràng hơn, không lý thuyết mà là từ thực tế mình gặp, nghe, thấy…

Vâng, đi rồi sẽ tới! Ở trên đời chỉ có những ranh giới…

Lưu Đình Long
0 thích.

Bình luận (3)

avatar đội bóng
Tôi có tham gia chuyến đi tình nguyện cùng nhóm Ngàn hạc giấy ở Gia Lai nên tôi cảm nhận bài viết này rất thật. Tâm đắc nhất là triết lý tác giả bài viết rút ra từ chuyến đi: "Đi rồi sẽ tới...". - Thiết nghĩ sai sót năm Mậu Tý 2009 của bài viết là lỗi chủ quan của tác giả nhưng là lỗi "lớn" của người biên tập bài dự thi trước khi post lên. Mong những bài viết khi post lên phải được chỉnh Morasse và thẩm định một phần!
Alina  (saotim_kazan@yahoo.com) (03:49 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài viết của bạn Long rất chân thực. Tôi có thể cảm nhận được nỗi nhọc nhằn mà bạn phải trải qua trên chặng đường dài ấy và niềm vui sướng khi làm được việc gì đó có ích nhờ sự quyết tâm và “lì lợm” (như bạn viết). Hai bức ảnh trong bài của bạn khá hợp lý. Bức thứ nhất là sự minh hoạ cụ thể của sự vất vả trên quãng đường dài mà bạn phải trải qua. Bức thứ hai là hình ảnh của những “thân phận” “nghèo ơi là nghèo” mà bạn chứng kiến. Đây là sự đồng cảm chân thành của bạn với những “thân phận” ấy. Khi đọc bài này tôi hiểu bạn đang cố gắng hoà tan tất cả xúc cảm về chuyến đi để làm toát lên một bài học nhân sinh là “đi rồi sẽ tới”, tức là trên đời này không có khó khăn nào mà ta không thể vượt qua nếu quyết tâm. Chúc mừng bạn vì những điều đó. Tuy nhiên, bài viết của bạn có một số chỗ không ổn, nhất là việc dụng từ và diễn đạt: Thứ nhất: Bạn dùng từ “thân phận” với những người “bệnh phong” có nặng nề quá không? Bởi tôi nghĩ từ ấy giống từ mà các nhà sử học hay viết về “thân phận trâu n
Phạm Danh Giới  (danhgioi2009@gmail.com.vn) (11:14 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bạn Long ơi! sao năm Mậu Tý lại là 2009? Phải là năm 2008 chứ. Bạn nêu chú ý ở những bài viết dự thi sau nhé. Chúc bạn thành công.
Phạm Đức Nhật  (nhat_hd@yahoo.com) (09:21 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Café sáng mùa đông

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Đọc TT&VH ngày 12/2/2012: Rooney đưa Man UTD lên ngôi đầu

Đọc TT&VH ngày 12/2/2012: Rooney đưa Man UTD lên ngôi đầu

Wayne Rooney đã tỏa sáng với cú đúp và mang lại chiến thắng xứng đáng 2-1 cho M.U trước Liverpool, qua đó tạm thời vươn lên ngôi đầu.

Bạn đọc thảo luận

lê trương - 2/12/2012 10:56:40 PM
Càng chê VPF thì càng thấy rõ sự yếu kém của VFF, có quyền mà chẳng làm gì? chỉ sợ thò đầu ra là mất ghế? mà mất ghế là không lấy lại được đâu, không còn được hưởng...
hung - 2/12/2012 8:51:49 PM
đừng để thông tin nhiễu đánh lừa..mô hình công ty cổ phần là minh bạch và công bằng nhất rồi,nếu ông Kiên mưu lợi cho cá nhân ông ấy thì ông ta phải có được số phiếu ủng hộ của đa số các câu lạc bộ...
minh - 2/12/2012 9:36:45 PM
tuy bé nhưng em đã biết tự vượt qua số phận bất hạnh đây là 1 tấm gương cho bao người tàn tật học hỏi chúc em thành công trên con đường mà em chọn
minh - 2/12/2012 9:40:14 PM
sẽ nhớ henry lắm chính anh đã làm cho tôi trở thành 1 fan của arsenal tạm biêt idol của tôi
hoang anh - 2/12/2012 9:19:45 PM
tốt hơn hết bạn đừng đọc các cm, thế thôi