(Bài dự thi) - Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, từ
khi sinh ra ai cũng mang trong mình những chân trời mơ
ước, những đường chân trời thẳng cánh cò
bay. Lúc bé chỉ là mơ được bám
đuôi mẹ đi chợ phiên, lớn lên một chút lại mơ
được đến trường này, trường kia, hay tỉnh này, tỉnh
nọ. Đến khi trưởng thành hẳn, khi nhu cầu hiểu biết
càng cao thì cũng là lúc mỗi con người càng mong muốn
được đi xa hơn nữa, được xuất ngoại
để thưởng ngoạn phong cảnh
và đặc biệt là để tìm hiểu
được nhiều nền văn hoá.
|
Bài viết này đã được chương trình Let’s Càphê củaKênh truyền hình Let’s Việt - VTC9 giới thiệu vào ngày 24/02/2009
Bạn có thể nhấn vào đây để xem từ nguồn
|
Và chính chúng tôi cũng thế, những con người đã chọn
cho mình nghề viết, để được đi nhiều, hiểu nhiều
và mong ước làm được nhiều cho cuộc sống này. Trong
những chuyến đi của chúng tôi, có một chuyến đi gần
đây nhất đã để lại một bài học nhớ đời, để rồi
phải thốt lên rằng “Đi một ngày
đàng, học một sàng khôn”.
Tây Bắc điệp trùng thương nhớ.
Sau một chặng đường dài đầy vất vả trong cuộc vật
lộn với cơn say xe suốt hành trình hơn 500 km từ Hà Nội
lên Điện Biên. Đoàn sinh viên khoa viết văn chúng tôi lại
tiếp tục một cuộc hành trình nữa đến cửa khẩu Tây
Trang, nơi gió Lào đầy khắc nghiệt.
Đường rất khó đi và vất vả, những con đường quanh
co uốn lượn theo sườn núi, cỏ cây tươi tốt, rừng núi
điệp trùng, những dải mây trắng lúc ẩn, lúc hiện như
mời gọi, rủ rê chúng tôi cùng chơi trò đuổi bắt giữa
nơi thiên nhiên phóng khoáng này. Cả chặng đường đi không
một bóng người, chỉ gặp đồn biên phòng đứng sừng
sững giữa núi rừng và hình như đến cây cũng thèm người,
gió cứ đi theo cuộc hành trình của chúng tôi mãi không
thôi.
Thầy tôi bảo: "Giá
mà không vội vã thì chúng ta vào
đây chơi với các chú biên phòng một lúc. Các chú
ấy vất vả, cả năm chả đựơc về
thăm nhà nên thèm người lắm".

Cửa khẩu quốc tế Tây Trang mới.
Người ta vẫn thường bảo:
"Đường đi không khó vì
ngăn sông cách núi mà khó vì
lòng người ngại núi, e sông" dù tuổi trẻ chúng
tôi luôn sẵn trong lòng nhiệt huyết, nhưng cuộc hành trình
mấy ngày đã khiến cả đoàn mệt mỏi, say xe, cũng có
bạn lả đi trong suốt cuộc hành trình, mỗi lần dừng
lại ở đâu chỉ cố gắng mở mắt nhìn khung cảnh từ
trong xe rồi lại mệt mỏi thiếp đi... Vất vả là thế
vậy mà vừa bước xuống cửa khẩu của Lào đã làm cho
tuổi trẻ chúng tôi hứng thú. Đứa nào cũng hí hửng bảo
nhau:“ Nhất định phải bước
được một chân sang đất của Lào. Như
thế cuộc đời đã được coi là
xuất ngoại rồi”.
Khi đi đến đồn biên phòng, sau
khi thầy giáo xin phép cho sinh viên tham quan, chụp ảnh. Chúng
tôi đã thi nhau chạy ù sang ranh giới của nước Lào. Giữa
hai ranh giới có một chiếc barie chắn ngang, các chú bộ
đội nhắc nhở chúng tôi không được ngồi lên barie chụp
ảnh, đúng lúc ấy thì một chân tôi đã định trèo qua,
ngay lập tức chưa kịp nghĩ ngợi gì tôi co chân về và
chui tọt qua barie sang đất Lào. Đang vui mừng vì lần đầu
tiên được đặt chân đến “ nước ngoài” như quan niệm
của lũ sinh viên nghịch như quỷ sứ thì từ phía xa chú
bộ đội biên phòng quát: "Ai cho các cháu chui qua
barie như thế, đó là thể diện là
lòng tự tôn của dân tộc. Các cháu là sinh viên khoa báo
mà tại sao lại thiếu ý thức như
thế nhỉ?"

Cột mốc phân định danh giới Việt Nam tại biên giới Việt - Lào ở Điện Biên.
Câu nói ấy lập tức làm tôi đứng chôn chân tại chỗ,
điếng người đi vì một điều thật lớn lao, vì tình
yêu Tổ quốc mà tôi luôn đề cao, luôn luôn tự hào mà
chính tôi lại vừa vi phạm chỉ với một hành động đơn
giản là chui qua barie ranh giới.
Phải rồi! Chỉ là một chiếc
barie như bao bao chiếc barie khác ở cổng trường, ở giữa
đường… để chặn mọi phương tiện xe cộ không được
vào cơ quan, nơi làm việc khi chưa cho phép. Chỉ có điều
nó là chiếc barie được đặt tại một vị trí hết sức
quan trọng về chủ quyền đất nước, ranh giới quốc gia.
Một dân tộc Việt Nam hào hùng,
anh dũng mà tôi đã đi khắp các cứ điểm Điện Biên Phủ,
khắp các nghĩa trang liệt sĩ vô danh đã ngã xuống cho nền
độc lập để mang lại sự bình yên cho đất nước, biết
bao chiến sĩ biên phòng đã hy sinh trong thời bình để chống
lại các thế lực phá hoại chủ quyền và toàn vẹn lãnh
thổ của đất nước. Tôi chưa bao giờ chui qua bất cứ
một chiếc barie nào thế mà không hiểu sao tôi lại có
một hành động thật đáng xấu hổ khi chui qua chiếc barie
trên cửa khẩu Tây Trang, nơi phân định ranh giới giữa
nước ta với Lào. Điều đó làm tôi day dứt, dằn vặt
mãi.

Cửa khẩu quốc tế Tây Trang cũ, nơi có chiếc barie danh giới.
Từ đó tôi luôn tự hỏi bản thân về những chiếc barie
quan trọng nhất của cuộc đời mà nếu chúng ta không biết
dừng lại, hoặc không biết cách vượt qua nó, không có
tư thế khi vượt qua nó, thì chính chúng ta sẽ là người
thất bại. Chỉ bước một bước thôi với mong muốn được
bước sang một đất nước khác bằng sự nông nổi của
tuổi trẻ, tôi đã học được bài học về lòng tự tôn
dân tộc mà trước đây không có một trường lớp hay sách
vở nào dạy tôi. Từ đó, tôi hiểu rằng đi qua chiếc
barie ranh giới hay bất cứ chiếc barie nào một cách đoàng
hoàng, nghiêm túc cũng là cách thể hiện tình yêu nước,
niềm tự hào về dân tộc. Lòng thầm cảm ơn bước đi
đáng nhớ của cuộc đời mình.
Vũ Thị Huyền Trang
|
Bài viết này đã được chọn đăng trên Báo Thể thao & Văn hóa Hàng ngày - Số 58 - Thứ sáu 27/02/2009
\ |