Bước một bước và bài học để đời

Thứ Hai, 18/05/2009 23:09

(Bài dự thi) - Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, từ khi sinh ra ai cũng mang trong mình những chân trời mơ ước, những đường chân trời thẳng cánh cò bay. Lúc bé chỉ là mơ được bám đuôi mẹ đi chợ phiên, lớn lên một chút lại mơ được đến trường này, trường kia, hay tỉnh này, tỉnh nọ. Đến khi trưởng thành hẳn, khi nhu cầu hiểu biết càng cao thì cũng là lúc mỗi con người càng mong muốn được đi xa hơn nữa, được xuất ngoại để thưởng ngoạn phong cảnh và đặc biệt là để tìm hiểu được nhiều nền văn hoá.



Bước một bước và bài học để đời về lòng tự tôn dân tộc - Vũ Thị Huyền Trang
Bài viết này đã được chương trình Let’s Càphê của
Kênh truyền hình Let’s Việt - VTC9 giới thiệu vào ngày 24/02/2009

Bạn có thể nhấn vào đây để xem từ nguồn


Và chính chúng tôi cũng thế, những con người đã chọn cho mình nghề viết, để được đi nhiều, hiểu nhiều và mong ước làm được nhiều cho cuộc sống này. Trong những chuyến đi của chúng tôi, có một chuyến đi gần đây nhất đã để lại một bài học nhớ đời, để rồi phải thốt lên rằng “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.
 
Tây Bắc điệp trùng thương nhớ.

Sau một chặng đường dài đầy vất vả trong cuộc vật lộn với cơn say xe suốt hành trình hơn 500 km từ Hà Nội lên Điện Biên. Đoàn sinh viên khoa viết văn chúng tôi lại tiếp tục một cuộc hành trình nữa đến cửa khẩu Tây Trang, nơi gió Lào đầy khắc nghiệt. 

 
Đường rất khó đi và vất vả, những con đường quanh co uốn lượn theo sườn núi, cỏ cây tươi tốt, rừng núi điệp trùng, những dải mây trắng lúc ẩn, lúc hiện như mời gọi, rủ rê chúng tôi cùng chơi trò đuổi bắt giữa nơi thiên nhiên phóng khoáng này. Cả chặng đường đi không một bóng người, chỉ gặp đồn biên phòng đứng sừng sững giữa núi rừng và hình như đến cây cũng thèm người, gió cứ đi theo cuộc hành trình của chúng tôi mãi không thôi. 
 

Thầy tôi bảo: "Giá mà không vội vã thì chúng ta vào đây chơi với các chú biên phòng một lúc. Các chú ấy vất vả, cả năm chả đựơc về thăm nhà nên thèm người lắm".

 

Cửa khẩu quốc tế Tây Trang mới.

Người ta vẫn thường bảo: "Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi, e sông" dù tuổi trẻ chúng tôi luôn sẵn trong lòng nhiệt huyết, nhưng cuộc hành trình mấy ngày đã khiến cả đoàn mệt mỏi, say xe, cũng có bạn lả đi trong suốt cuộc hành trình, mỗi lần dừng lại ở đâu chỉ cố gắng mở mắt nhìn khung cảnh từ trong xe rồi lại mệt mỏi thiếp đi... Vất vả là thế vậy mà vừa bước xuống cửa khẩu của Lào đã làm cho tuổi trẻ chúng tôi hứng thú. Đứa nào cũng hí hửng bảo nhau:“ Nhất định phải bước được một chân sang đất của Lào. Như thế cuộc đời đã được coi là xuất ngoại rồi”.   

Khi đi đến đồn biên phòng, sau khi thầy giáo xin phép cho sinh viên tham quan, chụp ảnh. Chúng tôi đã thi nhau chạy ù sang ranh giới của nước Lào. Giữa hai ranh giới có một chiếc barie chắn ngang, các chú bộ đội nhắc nhở chúng tôi không được ngồi lên barie chụp ảnh, đúng lúc ấy thì một chân tôi đã định trèo qua, ngay lập tức chưa kịp nghĩ ngợi gì tôi co chân về và chui tọt qua barie sang đất Lào. Đang vui mừng vì lần đầu tiên được đặt chân đến “ nước ngoài” như quan niệm của lũ sinh viên nghịch như quỷ sứ thì từ phía xa chú bộ đội biên phòng quát: "Ai cho các cháu chui qua barie như thế, đó là thể diện là lòng tự tôn của dân tộc. Các cháu là sinh viên khoa báo mà tại sao lại thiếu ý thức như thế nhỉ?"

 

Cột mốc phân định danh giới Việt Nam tại biên giới Việt - Lào ở Điện Biên.

Câu nói ấy lập tức làm tôi đứng chôn chân tại chỗ, điếng người đi vì một điều thật lớn lao, vì tình yêu Tổ quốc mà tôi luôn đề cao, luôn luôn tự hào mà chính tôi lại vừa vi phạm chỉ với một hành động đơn giản là chui qua barie ranh giới.  

Phải rồi! Chỉ là một chiếc barie như bao bao chiếc barie khác ở cổng trường, ở giữa đường… để chặn mọi phương tiện xe cộ không được vào cơ quan, nơi làm việc khi chưa cho phép. Chỉ có điều nó là chiếc barie được đặt tại một vị trí hết sức quan trọng về chủ quyền đất nước, ranh giới quốc gia.   

Một dân tộc Việt Nam hào hùng, anh dũng mà tôi đã đi khắp các cứ điểm Điện Biên Phủ, khắp các nghĩa trang liệt sĩ vô danh đã ngã xuống cho nền độc lập để mang lại sự bình yên cho đất nước, biết bao chiến sĩ biên phòng đã hy sinh trong thời bình để chống lại các thế lực phá hoại chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước. Tôi chưa bao giờ chui qua bất cứ một chiếc barie nào thế mà không hiểu sao tôi lại có một hành động thật đáng xấu hổ khi chui qua chiếc barie trên cửa khẩu Tây Trang, nơi phân định ranh giới giữa nước ta với Lào. Điều đó làm tôi day dứt, dằn vặt mãi.

Cửa khẩu quốc tế Tây Trang cũ, nơi có chiếc barie danh giới.

Từ đó tôi luôn tự hỏi bản thân về những chiếc barie quan trọng nhất của cuộc đời mà nếu chúng ta không biết dừng lại, hoặc không biết cách vượt qua nó, không có tư thế khi vượt qua nó, thì chính chúng ta sẽ là người thất bại. Chỉ bước một bước thôi với mong muốn được bước sang một đất nước khác bằng sự nông nổi của tuổi trẻ, tôi đã học được bài học về lòng tự tôn dân tộc mà trước đây không có một trường lớp hay sách vở nào dạy tôi. Từ đó, tôi hiểu rằng đi qua chiếc barie ranh giới hay bất cứ chiếc barie nào một cách đoàng hoàng, nghiêm túc cũng là cách thể hiện tình yêu nước, niềm tự hào về dân tộc. Lòng thầm cảm ơn bước đi đáng nhớ của cuộc đời mình.
 
Vũ Thị Huyền Trang

Bài viết này đã được chọn đăng trên
Báo Thể thao & Văn hóa Hàng ngày - Số 58 - Thứ sáu 27/02/2009
 \
0 thích.

Bình luận (31)

avatar đội bóng
Chắc hẳn bạn chụp nhiều bức ảnh về Tây Trang lắm, bạn có thể giửi cho mình xin mấy pic về cửa khẩu Tây Trang mới không? mình muốn xem nó thay đổi như thế nào vì đã 3 năm rồi mình không lên thăm lại, từ hồi chưa xây Trạm và Đồn mới. cảm ơn bạn nhiều nhé. Lâm ĐH KTQD mail: vuotquacondoc123@yahoo.com
Nguyễn Đỗ Lâm  (vuotquacondoc123@yahoo.com) (05:47 08/10/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Chúc mừng bạn đã đạt giải cao, bài viết của bạn nhẹ nhàng và thật ý nghĩa biết bao. Cẩm ơn bạn đã có bài viết hay và một số hình ảnh về Tây Trang. Tôi đã từng đóng quân ở Tây Trang 2 năm 2004- 2005 và lần đầu tiên lên đó tôi cũng được lạnh đạo nói về chuyện cái barie, giảng giải cho chúng tôi biết về ý nghĩa thiêng liêng của nó. Bất kỳ ai khi bước qua barie hay bước chân sang bên kia biên giới mà chưa có hộ chiếu là phạm pháp là có lỗi với tổ quốc bạn à! tuy nhiên cũng không trách bạn được vì là sinh viên lại chưa bao giờ được biết đến chuyện đó cả, có lẽ do nghịch quá và các chú BIên Phòng chưa kịp nhắc nhở. Mong bạn có nhiều bài viết thật hay, chúc bạn thành công
Nguyễn Đỗ Lâm  (vuotquacondoc123@yahoo.com) (10:16 07/10/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bạn đã khá thành công trong cách lựa chọn nội dung và tiêu đề. Điều đó đã khiến cho bài viết mang một dấu ấn rất riêng không thể lẫn vào đâu được. Tuy nhiên, bạn chưa dồn hết tâm sức cho bài viết, một số câu từ thừa, dài, chưa thoát ý, lỗi ngắt câu…Bố cục chưa cân đối, phần đề dẫn và phần mở đầu hơi rườm rà. Tiếc là ngôn từ để lột tả cái thấm thía của “bài học để đời” từ cái “Bước một bước” đó chưa sâu nên nội dung tuy sáng tỏ nhưng chưa bật lên được chân lý. Giá như, có một khẩu khí, ngữ điệu thật tương xứng, thích đáng để làm bật lên cái chân lý, cái mà bạn cho rằng thấm thía, “để đời” ấy thì bài viết sẽ tuyệt biết bao. Đơn giản chỉ là một lời tâm sự về một kỷ niệm, một bài học của riêng bạn trong một chuyến đi nhưng lại khiến không ít bạn đọc phải giật mình suy nghĩ. Ở một khía cạnh nào đó, bài viết của bạn đã nhắm đúng vào cái đang yếu của lớp trẻ trong xu thế hội nhập, toàn cầu hoá hiện nay. Đó chính là giá trị của văn hoá và lòng tự tôn dân tộc. Tôi rất ấn tượng về bài viết này!
Phạm Thị Thuý Nga  (congthang03@yahoo.com.vn) (09:02 28/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Chào Trang! tôi rất thích bài viết này của bạn, nó đã gây cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ ngay từ cái tiêu đề, chỉ một bước thôi mà bạn đã liên tưởng đến cả một vấn để vô cùng lớn(lòng tự tôn dân tộc). Và tôi dám cược rằng nếu ai đã đọc cái tít của bạn thì không thể nào có thể bỏ qua nó. Có mối liên hệ gì mà "một bước" với "lòng tự tôn dân tộc" cơ chứ? Điều đó ai mà chẳng phải băn khoăn, và băn khoăn thì phải tìm câu lí giải. và đọc, đọc xong rồi thì thấy nội dung hay quá! Đôi khi chỉ một việc làm thật nhỏ dù chỉ là vô ý nhưng cũng đã làm ảnh hưởng đến thể diện cả một dân tộc, điều đó tôi cho rằng bài viết của bạn đã đánh thức được lòng tự tôn dân tộc cho rất nhiều bạn đọc. Nhưng khi đọc xong rồi, thấy hay rồi mà vẫn thấy như mình vẫn chưa nắm hết được tư tưởng của bài viết thì phải! Và đọc lại, đọc lai... À phải rồi, cái tư tưởng ấy nó nằm sâu bên trong, nó vượt ra ngoài câu chữ.
anta  (an_842005@yahoo.com) (07:54 30/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Cái bạn anta này nhận xét sao có vẻ giống lời nhận xét của chú congthang03 thế
TRần Xuân Biên  (tran_xuanbien@yahoo.com.vn) (10:09 30/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
chúc mừng bạn đã có trong danh sách những tác phẩm đoạt giải. Mình mong rằng bạn sẽ đoạt giải cao
anta  (taducan@gmeil.com) (08:27 25/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài viết này thú vị đấy vì nó rất độc đáo và mang tính giáo dục giới trẻ cao. Mình lại ước được lên điện biên một lần như tác giả bài viết. hì2
Ma văn lương  (mavanluong0097@yahoo.com) (10:59 12/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Mình là người số 100 bình chọn cho bạn đấy nhé. Chúc bạn có thêm nhiều chuyến đi thú vị như thế này.
vi van tung  (vivantungtgr@yahoo.com) (10:48 13/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Chúc mừng một chuyến đi của bạn. Hãy nghĩ nó được nhiều hơn mất
Lý a Nhung  (anhung23@gmail.com) (03:47 15/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
đúng là một chuyến đi thú vị. Bài học bạn để lại không chỉ cho riêng bạn, mà bài học này còn dành chop tất cả hê hẹ trẻ chúng ta - những người yêu tổ quốc!
doan van nhat  (taducan@yahoo.com) (05:53 17/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Café sáng mùa đông

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Đọc TT&VH ngày 13/2/2012: Cái chết của Whitney Houston - Những đồn đại kinh hoàng

Đọc TT&VH ngày 13/2/2012: Cái chết của Whitney Houston - Những đồn đại kinh hoàng

Trong bối cảnh giới chức Mỹ công bố rất ít thông tin về nguyên nhân khiến Whitney Houston đột tử, vô số tin đồn, giả thuyết, phỏng đoán hiện đang hình thành quanh cái chết của diva này.

Bạn đọc thảo luận

taolao - 2/13/2012 8:28:27 PM
Tôi không phải kẻ giết người, tôi chỉ là gã tiều phu.
Waya - 2/13/2012 7:31:19 PM
Scholes nhiều tuổi hơn Xavi, hơn nữa chính Xavi cũng coi Scholes là thần tượng, bởi vậy, đừng gọi anh là Xavi của nước Anh. Gọi Xavi là Scholes của TBN đi
thanh - 2/13/2012 6:57:27 PM
Barca nên tự trách mình và lấy thất bại năm nay làm động lực vượt qua RM năm sau như RM đã làm được trong năm nay. RM đã làm tốt thì BC cần phải khổ luyện để tốt hơn nữa, việc cạnh tranh khốc liệt có...
nhatubantre - 2/13/2012 6:34:05 PM
Chung tay thì cũng được thôi nhưng vấn đề là bên nào phải nhượng bộ bên nào. Nếu hợp đồng đúng thì VPF phải nhượng bộ còn nó sai thì AVG-VFF phải nhượng bộ. Ai cũng phải giữ thể diện mà. Nhưng xem...
khoai ta - 2/13/2012 7:02:26 PM
Đồng ý là ủng hộ (không có lương hehe) nhưng đôi khi nên giật mình ngó lại xem mình đang nói cái gì chứ không người ta lại nghĩ khác đi là hỏng đấy bạn nhatubantre ạ hehe