Một chuyến đi... học cách yêu thương

Thứ Bảy, 21/02/2009 19:17 | In trang nàyIn bài viết

(Bài dự thi) - Tôi quen Tony qua sự giới thiệu của chị gái tôi. “Tony là người Thuỵ Điển, sang Việt Nam trong chương trình trao đổi sinh viên, đang học tại Học viện quan hệ quốc tế. Em giúp chị dạy Tiếng Việt cho Tony nhé. Thực ra Tony rất thông minh, ngoài tiếng mẹ đẻ, cậu ấy còn thông thạo tiếng Nauy, tiếng Anh và cả tiếng Đức nữa. Nếu kết thân với Tony, chị nghĩ Anh ngữ của em sẽ rất tốt đấy” - Chị gái tôi “quảng cáo”.

Thú thực lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn với Tony để có cơ hội nâng cao khả năng tiếng Anh vốn rất ít ỏi của mình. Chính vì vậy, tôi luôn tranh thủ thời cơ để nói tiếng Anh, nhờ Tony sửa cách phát âm, dạy ngữ pháp, chữa bài luận... nhiều hơn là dạy Tony tiếng Việt. Đôi khi tôi còn tỏ ra khó chịu với những thắc mắc và thói quen hay hỏi của Tony. Gặp cái gì lạ hắn đều hỏi tôi và yêu cầu giải thích cho bằng được. Hắn luôn “vặn vẹo” kiểu như: “Tại sao lại thế?”, “Làm như thế nào?”. Thậm chí hắn đã can đảm nhờ tôi dạy soạn tin nhắn, gửi email bằng tiếng Việt để kết bạn nữa cơ đấy. Hắn luôn muốn tôi trả lời về cách nói ví von, so sánh, những câu thành ngữ, tục ngữ... Có lúc hắn gật gù ra vẻ tâm đắc lắm nhưng cũng có lúc lại nhíu mày buông một câu “xanh rờn”:“Không hiểu” sau khi tôi đã lý giải một thôi một hồi.

Cứ thế... cứ thế... hai kẻ tham lam và ngang ngạnh là chúng tôi đã học được của nhau những điều thú vị. Tôi đã thực sự ngạc nhiên khi Tony có thể tự tin giao tiếp bằng tiếng Việt sau một thời gian ngắn. Tôi đem thắc mắc này hỏi hắn. Hắn đáp gọn lỏn: “Đi. Đi nhiều vào. Xách ba lô lên đi”.

Cuộc hành trình đầu tiên của tôi và hắn chính là Hà Nội – nơi tôi đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm, nơi hắn đến để học tập cách đây 3 tháng. Hắn tỏ ra là một người khá sành sỏi về phố phường, ẩm thực, điểm du lịch, giao thông và giá cả ở Hà Nội. Hắn “cam kết” với tôi rằng hắn sẽ đưa tôi đến những nơi độc đáo.
 
Nhờ hắn, tôi đã chút đi cái vỏ bọc cứng nhắc, cái điệu đà kiểu cách không đáng có của một cô tiểu thư Hà Nội. Nhờ hắn, tôi mới nhận ra mình sống thật lười nhác và tẻ nhạt. Nhờ hắn, tôi mới biết những ngõ nhỏ nơi phố cổ Hà Nội sao đáng yêu đến thế. Nhờ hắn, tôi mới được thưởng thức những món ăn bình dân mà ngon tuyệt, mới được nhâm nhi ly cà phê trên tầng hai một ngôi nhà cũ kỹ nơi góc phố: chật hẹp mà ấm áp. Nhờ hắn, tôi mới biết những người thợ thủ công đã tỉ mẩn như thế nào khi làm ra một chiếc chén, kỳ công như thế nào khi chế tác một chiếc bình gốm và tâm huyết thế nào khi dệt một vuông lụa. Không phải tôi giúp Tony, mà chính hắn và thói quen đi để học, để mở mang kiến thức của hắn đã giúp tôi hiểu biết hơn, yêu thương hơn và tự hào hơn về thành phố mình đang sống. Những lúc tôi kêu trời nắng, than mỏi chân, hắn lại động viên và dạy khôn tôi bằng cái giọng “thuộc bài” rất tinh vi rằng: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn ”. Tất nhiên là lúc đó, tôi chẳng còn cách nào khác là vui vẻ, tự nguyện và hào hứng khoác ba lô lên đi để tiếp tục đồng hành với hắn.

Hôm ấy, Tony hứa sẽ đưa tôi đến một nơi khác ở Hà Nội. Tôi ngạc nhiên: “Vẫn chưa đi hết Hà Nội à?, Tony lắc đầu đầy vẻ bí mật. Và tôi đã thực sự bất ngờ khi nơi chúng tôi dừng chân là một ngôi chùa ở ngoại thành Hà Nội – nơi đây chính là mái ấm của những trẻ em mồ côi, lang thang, cơ nhỡ và khuyết tật. Các sư thầy và bọn trẻ ở đây đón tiếp Tony một cách gần gũi và thân mật. Mấy cậu bé đã nhanh chân chạy đến, bám lấy hai cánh tay Tony và đánh đu lên người hắn. Tony cười rạng rỡ, nô đùa với chúng hồn nhiên như một đứa trẻ. Chưa bao giờ tôi thấy Tony vui đến vậy. Trò chuyện với các thầy, tôi mới được biết Tony rất hay đến đây vào cuối tuần (Thì ra đây chính là lý do mà cứ đến thứ bảy, chủ nhật là hắn lại im thin thít và lặn mất tăm). Hắn đến để vui chơi, hát hò, dọn dẹp, làm việc cùng bọn trẻ, tặng sách và dạy ngoại ngữ cho các em như một tình nguyện viên.

Những điều tôi vừa biết càng chứng tỏ tôi chưa thực sự hiểu Tony. Mà không, điều đó cho thấy Tony chẳng hề tin tưởng tôi, hắn đâu có chịu chia sẻ với tôi mà chỉ lặng lẽ làm một mình. Tôi dáo dác ngó quanh tìm Tony, định sẽ hỏi hắn cho ra nhẽ, sẽ trách móc hắn thật nhiều. Bước nhanh vào khu nhà trước mặt, tôi chợt khựng lại, nơi cửa sổ Tony đang cúi xuống bên một chiếc nôi. Em bé trong nôi còn quá nhỏ, tay chân nó co rúm lại huơ huơ cử động một cách khó khăn. Tony nhẹ nhàng nựng nó bằng tiếng Việt, bằng chất giọng rất ấm của Tony. Tôi tiến lại gần hơn, Tony bối rối, nhẹ gật đầu, chớp nhanh đôi mắt, gượng gạo cười và... một cái nhún vai. Tất cả chỉ để cố che giấu đi sự xúc động của mình. Tony không muốn tôi biết là hắn đang khóc. Tôi hiểu, đằng sau những giọt nước mắt tưởng chừng như mềm yếu của Tony là sức mạnh lớn lao của một tấm lòng nhân hậu. Tôi xiết chặt tay Tony: “Từ nay, cậu sẽ không phải đến đây một mình nữa, cậu bạn ngốc nghếch của tôi ạ”. Tony nhoẻn miệng cười, nụ cười hiền lành mà tự tin.

Tony đã giúp tôi đi nhiều, học nhiều, hiểu biết nhiều, suy ngẫm lại càng nhiều. Chính Tony đã nói với tôi rằng: Thành công hay thất bại, niềm vui hay nỗi buồn, may mắn hay rủi ro, hạnh phúc hay bất hạnh... đều giống nhau ở một điểm. Đó là cần lắm sự CHIA SẺ.

Cảm ơn Tony về những chuyến đi, cảm ơn bạn về tất cả. Cảm ơn bạn đã dạy cho tôi: Học cách yêu thương.

Phạm Thị Phương Thảo

Bài viết này đã được chọn đăng trên
Báo Thể thao & Văn hóa Hàng ngày - Số 65 - Thứ Sáu 6/3/2009
 
0 thích.

Bình luận (8)

avatar đội bóng
Cam on ban ve bai viet hay, va xuc dong. That gian di ma sau sac. De biet yeu thuong va chia se chi can mot trai tim biet yeu thuong, mot tam long rong mo. De lam gi? "de gio cuon troi"...
Hai Yen  (bluerose_7000@yahoo.com) (05:38 28/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Hôm nay, mình vào trang web này, đọc các chuyến đi thú vị để xem thế nào và thấy cuộc thi thật ý nghĩa. Bài viết của bạn rất hay, nhẹ nhàng nhưng vẫn cảm động. Cảm ơn và gửi lời chúc thành công tới bạn và người bạn đồng hành của bạn nhé.
Nghia Phan  (nghiaphan7911@yahoo.com) (09:56 28/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Mình mong muốn cũng làm được bài thơ như thế này. Tôi chưa từng đến Yên Tử nhưng khi đọc bài thơ tôi có thể hình dung ra vẻ đẹp linh thiêng của chốn này. Cảm ơn tác giả đã đưa tôi đến Yên Tử qua những vần thơ của chị.
Xuân Hương  (chau-thi-xuan.huong@.div.gov.vn) (03:31 12/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Câu chuyện bạn Phương Thảo viết về chuyến đi ngay tại Hà Nội. Nơi bạn đã gắn bó hơn hai mươi năm, nơi đây tôi cũng đã sinh ra và lớn lên. Thế mà thú thực tôi cũng chẳng biết nhiều về nó, nói đúng hơn là cũng chẳng dành thời gian để tìm hiểu về nơi mình đang sống. Chỉ biết tự hào về thủ đô Hà Nội, chỉ biết tự tin khi xưng là người Hà Nội và tôi cũng chỉ nhớ những điểm ẩm thực ngon ngon để giới thiệu cho bạn bè ở xa đến. Tôi sẽ dành thời gian để đến những nơi chưa được đến như bạn. Có lẽ tôi sẽ thấy yêu hơn thành phố mình và làm được những việc ý nghĩa hơn. Bởi qua bài viết này tôi thấy những điều đó đôi khi thật gần mà mình không để ý. Cảm ơn nhé!
Vũ Minh Gia  (giaminh_ngo@yahoo.com) (01:48 26/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài viết của bạn đặt tên là Một chuyến đi... học cách yêu thương. Mình thấy ổn vì nó giản dị, đầy đủ và rõ ràng nữa. Quả thật là mình đã đọc khá nhiều bài của cuộc thi. Mỗi bài mỗi vẻ, hấp dẫn có, đặc sắc có, mới lạ có, ly kỳ có, phiêu lưu có, xúc động có, nhân văn có. Mình nghĩ đó là thành công và giá trị của cuộc thi này. Mình đã dừng lại để bình luận cho bài của bạn. Đơn giản là bởi vì mình cũng nhận thấy rằng: Có những chuyến đi rất bình thường, đến một nơi bình thường, sự chuẩn bị cho chuyến đi cũng bình thường nhưng hành lý lúc trở về sẽ nặng hơn, không phải thêm quà cáp, sản vật, đồ lưu niệm của nơi mà bạn đặt chân đến mà nó nặng vì những điều bạn học được từ chuyến đi ấy. Ở bài viết của bạn và trong chuyến đi của bạn, bạn không thu lượm được những điều mới lạ, không khám phá được những điều kỳ thú nhưng bạn đã trưởng thành hơn vì đã biết yêu thương. Nói như bạn là Học được cách yêu thương. Mình cũng vậy, đọc các bài viết của cuộc thi mình học được rất nhiều. Cảm ơn bạn.
Pham Vu Hoang Nhi  (Hoangnhi4U@gmail.com) (10:19 25/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Câu chuyện mà bạn Phương Thảo kể thật dung dị. Bài học của cuộc sống đến từ những điều tưởng như nhỏ bé xung quanh mà đôi khi chúng ta không để ý. Bạn đã nhìn ra điều ấy vì bạn có một trái tim “biết yêu thương”.
Phạm Danh Giới  (danhgioi2009@gmail.com.vn) (09:07 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Chuyến đi của Thảo thật ý nghĩa. Mỗi chuyến đi đều ấn tượng và có nhiều bài học. Và chuyến đi của bạn là một trong số đó. Bởi vì bạn học được từ chuyến đi ấy một thứ rất thiêng liêng đó là tình yêu thương. Lối viết giản dị nhưng điều bạn gửi gắm lại sâu sắc. Mình rất thích câu kết. Chúc mừng bạn.
Nguyen Manh Cuong  (cuongnguyen_manh007@gmail.com) (04:59 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài viết của bạn thật đặc biệt và chuyến đi cũng đặc biệt. Nơi bạn đến là một địa danh rất quen thuộc và gần gũi - Hà Nội, nhưng điều mà bạn học được sau chuyến đi này thì thật ý nghĩa và sâu sắc. Một chuyến đi theo mình là rất ấm áp đấy. Không ly kì, không mạo hiểm, không lạ lẫm mà rất giản dị và nhiều những yêu thương. Cảm ơn bạn nhiều nhé. Mình cũng muốn đi và học được những điều tuyệt vời như bạn. Let's go!
Huyền Thu  (huyenthu1102@yahoo.com) (04:13 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Lanvander - 5/27/2012 9:35:45 PM
Hix toàn người đẹp!
bbq - 5/27/2012 8:11:55 PM
Mou và đoàn quân liên hợp Real nhìn mà thẹn
thanh - 5/27/2012 7:35:13 PM
hết h1 NA thua 0 - 1
hoangdzung - 5/27/2012 3:04:56 PM
Toàn nghe tin đồn thổi . Pep đã đi New York cùng gia đình để nghỉ dưỡng 1 năm , và cho các con học thêm tiếng Anh .làm ra tiền cũng phải lo cho con cái và gia đình chứ .Ủng hộ Pep nghỉ ngơi relax ,...
Gooner - 5/27/2012 8:01:40 PM
Nếu như từ bỏ 1 CLB đi UCL, có khả năng cạnh tranh danh hiệu rất lớn năm sau để sang 1 CLB đi EL thì chắc chắn là cậu này có vấn đề về đầu óc