Chuyến xe Tết đời công nhân

Thứ Bảy, 21/02/2009 15:49 | In trang nàyIn bài viết

(Bài dự thi) - Tôi và tất cả mọi người đã có vé trong tay bước lên chiếc xe mang biển số 36M - 92…từ cây xăng 71,Thuận An, Bình Dương để về quê ăn tết. Đã lâu lắm rồi tôi không được vui những ngày xuân bên gia đình và bạn bè, dù năm nay do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, tiền bạc có phần eo hẹp, song tôi không thể lưu luyến thêm một phút giây nào nữa, dù chỉ là 600 ngàn đủ tiền ngồi trên xe, tôi vẫn quyết về, ở cái xứ người này Tết chẳng khác gì một “đám tang”…

Chiếc xe đưa tôi và mọi người về với quê hương ngày Tết dường như phải làm việc với 200% sức lực của mình. Vì là xe đò không bến bãi quản lí nên quay đi đâu, nhìn trước hay ngó sau,cựa ngang hay ngoái phải…tôi đều đụng phải những đôi tay, bàn chân hay mái tóc của một hành khách nào đó. Lối đi ở giữa của chiếc xe cũng đã la liệt người nằm, ngồi…trông chẳng khác gì vừa có một trận càn của Đế quốc Mỹ những năm 70 của thế kỉ trước. Những “hương vị” từ cơ thể mọi người quện với mùi xăng dầu của chiếc xe lan ra, tất cả đều “ngất ngây” đến nỗi phải “sổ hết” những gì mình vừa lót vào dạ. Có lẽ, những chuyến xe tết của tất cả những người con phía Bắc mang thân phận công nhân trở về từ đất phương Nam này, đều như chuyến xe tôi đang đi: ngột ngạt, gò bó và gian nan…
 

Dù xăng dầu đã giảm từ những tháng cuối năm 2008, nhưng tôi và mọi người ngồi trên chiếc xe khách này đều phải trả với một giá "cắt cổ” là 600 ngàn đồng. Cuộc sống của người đi làm ăn xa có lẽ luôn vất vả và cực nhọc, nên cũng khó tránh khỏi chuyện này 600 ngàn cho một chuyến đi dài gần 2000km, ngồi và nằm lên xác của nhau, ngay cả một cái duỗi chân khi mỏi hay một cái cựa mình nhẹ nhàng cũng khó. Đúng là cuộc sống này chẳng bao giờ là màu hồng và luôn được trải thảm đỏ…

Phải 2 đêm 1 ngày tôi mới có thể về đến nhà, nghĩ đến lúc ấy, có lẽ tôi không còn là hồn người nữa. Là cả một chặng đường dài, tôi và tất cả như những con vật bị khống chết bởi một ma lực nào đó. Chỉ biết tựa vào nhau mà lắc lư, uyển chuyển và nhịp nhàng theo những vòng quay của những chiếc bánh xe. Để được những giây phút bình yên và hạnh phúc bên gia đình, có lẽ không chỉ riêng tôi mà với tất cả đều phải trải qua những thử thách và gian lao.

Đi xa thế nhưng chúng tôi chỉ được nghỉ để ăn uống ba lần. Và mỗi suất ăn, chỉ là một đĩa cơm lác đác cọng rau, miếng thịt, hay ít trứng…hay chỉ đơn giản là một tô phở, một tô mỳ tôm…thì giá của nó rẻ nhất là dừng lại ở con số 30 ngàn đồng. Tôi và mọi người cũng đâu có hay, đó là những đồ ăn, thức uống được nấu từ khi nào…là hôm nay, hôm qua hay là còn lâu hơn thế nữa.

Cuối cùng tôi cũng đã về được đến nhà, cảm giác như mình vừa mới thoát khỏi địa ngục của trần gian. Trong lần trở về ăn tết này, tôi sao có thể quên được hình ảnh một người mẹ trẻ ngồi cuối xe bồng con suốt 2 đêm 1 ngày, để cho con phóng uế ra đầy người.Tôi sao quên được một ông cụ tuổi xưa nay hiếm co ro đôi chân, ngả mình vào hông chiếc xe im lìm như đã chết. Tôi sao có thể quên được nụ cười và tiếng nói của anh tài xế nói với tôi và tất cả mọi người khi chiếc xe đã khởi hành được nửa chặng đường: “Các bác đi xe như thế này là ngon lắm rồi đấy, có năm bọn em còn cho khách nằm dưới cốp xe hay trên nóc xe. Vì là làm ăn kinh tế cả, chắc cũng chỉ có vinh dự được đón các bác một lần này thôi!”

Vâng !Có lẽ chỉ một lần nhưng cũng đủ những người công nhân như chúng tôi “Sống để bụng, chết mang theo”…

Phạm Hoa Quỳnh

0 thích.

Bình luận (6)

avatar đội bóng
Đọc bài của Hoa Quỳnh tôi lại chợt nhớ đến hai câu trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng: “Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm; Heo hút cồn mây sung ngửi trời”. Cả hai đều diễn tả nỗi gian nan cực nhọc của một hành trình dài. Chỉ có điều trong thơ Tây Tiến đó là nỗi vất vả của anh lính ra đi vì lý tuởng cứu nước, còn trong bài của bạn là cuộc mưu sinh của người công nhân “phải đi” vì miếng cơm manh áo. Bạn đã vượt được qua hành trình ấy, nhưng cuộc sống chưa dừng lại, bạn sẽ phải đi trên nhiều chặng đường gian nan khác để hướng tới cuộc sống như mong muốn, cũng như các chiến sý tây tiến biết là chặng đường phía trước còn nhiều hiểm nguy nhưng họ vẫn hiên ngang bước tới để hoàn thành lý tưởng. Chúc bạn thành công.
Phạm Danh Giới  (Danhgioi2009@gmail.com) (08:39 24/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
đọc bài này ômai thấy được những vất vả cuă những cảnh đời đi làm ăn xa quê nhà muốn có được cái tết những ngày xum họp cả gia đình fải chịu bao nhiêu vất vả trên những chuyến xe lèn người omai cũng đã đi một chuyến xe phương nam về quê ăn tết nghĩ đến mà vẫn thấy sợ omai thấy bài viết của Quỳnh thật giống chuyến xe ômai đã đi thanks bạn nhé rất vui
Nguyễn hoàng bảo Ngọc  (omaichuoinb@gmail.com) (09:05 22/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Buồn! Đọc đoạn văn cuối cùng mà lòng thấy rưng rưng, khóe mắt có gì đó cay cay... Có những người có trái tim, biết yêu thương, rung động trwocs cuộc sống, trước đồng loại; nhưng cũng có những kẻ vô tình, dửng dưng, lạnh lùng... Mà dân ta cũng bởi nghèo khó, thiếu thốn nên thường chấp nhận hoàn cảnh, chấp nhận những gian nan, mỏi mệt để tìm về sự bình yên...
L.Đ.K  (khoadinhluong@gmail.com) (08:29 22/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Rất thật và giàu hình ảnh của một bộ phận trong xã hội.Bạn có ảnh thật minh họa cho bài viết nữa thì sẽ ổn hơn rất nhiều,song hãy cứ phát huy và cố gắng.Biết bạn là cây bút không chuyên,nhưng được đăng bài ở đây cùng với mọi người là cũng thành công rồi.Bình chọn cho bạn rồi đó..!Thành công nhé.
Hùng Lê  (hungle@gmail.com) (02:33 22/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài này như kiểu phóng sự điều tra ấy nhỉ?Xin hỏi bạn có thật không hay bạn chỉ nói lên như thế?Dù không mới về chủ đề nhưng qua bài này có lẽ chính phủ cũng nên xem xét,nó là phản ánh của cả một cộng đồng mà.Đời công nhân xem ra vất vả đó bạn nhỉ?Cố gắng nhé.!
You  (phamtomai@gmail.com) (02:13 22/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc bài viết này của bạn tôi hình dung được một chuyến đi đầy thử thách và gian nan của những người con xa quê hương.Nó toát lên tất cả cái khó và khổ của đời công nhân.Cám ơn chuyến về quê của bạn,vì nó là chiếc gương soi để tôi và mọi người rút kinh nghiệm.Hi vọng bạn sẽ thành công và thành đạt.Tôi ủng hộ bài viết này của bạn...Chúc bạn vui vẻ.!
MaiHang  (maihangvu84@gmail.com) (06:04 21/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Lanvander - 5/27/2012 9:35:45 PM
Hix toàn người đẹp!
bbq - 5/27/2012 8:11:55 PM
Mou và đoàn quân liên hợp Real nhìn mà thẹn
thanh - 5/27/2012 7:35:13 PM
hết h1 NA thua 0 - 1
hoangdzung - 5/27/2012 3:04:56 PM
Toàn nghe tin đồn thổi . Pep đã đi New York cùng gia đình để nghỉ dưỡng 1 năm , và cho các con học thêm tiếng Anh .làm ra tiền cũng phải lo cho con cái và gia đình chứ .Ủng hộ Pep nghỉ ngơi relax ,...
Gooner - 5/27/2012 8:01:40 PM
Nếu như từ bỏ 1 CLB đi UCL, có khả năng cạnh tranh danh hiệu rất lớn năm sau để sang 1 CLB đi EL thì chắc chắn là cậu này có vấn đề về đầu óc