Theo dấu chân thầy cô giáo lên đỉnh trời dạy học

Thứ Năm, 14/05/2009 18:07 | In trang nàyIn bài viết

(Bài dự thi) - Những cơn mưa rừng xối xả lẫn trong đám sương mù trắng xóa che kín cả khúc đường trước mặt, ở độ cao gần 1000 mét so với con sông Nậm Cắn một màu đỏ cuồn cuộn từ biên giới nước bạn Lào đổ về, tôi bắt đầu cảm nhận được cái ớn lạnh, rùng mình, lo âu giữa núi rừng bao quanh… Theo chân đoàn giáo viên trường Tiểu học và Trung học cơ sở xã Tây Sơn, huyện Kỳ Sơn, tỉnh Nghệ An, tôi mới cảm nhận được phần nào sự gian nan, khổ cực, vất vả của các thầy, cô giáo vùng cao miền Tây xứ Nghệ.



Theo dấu chân thầy cô giáo lên đỉnh trời dạy học - Phan Bá Mạnh
Bài viết này đã được chương trình Let’s Càphê của
Kênh truyền hình Let’s Việt - VTC9 giới thiệu vào ngày 21/02/2009

Bạn có thể nhấn vào đây để xem từ nguồn


Gian nan đường cõng chữ lên đỉnh trời

Đoàn của chúng tôi gồm 10 thầy cô giáo bắt đầu con đường lên trường với hành trang là những chiếc xe “min - khờ” với trang bị đầy đủ đồ ăn, thức uống. Nằm cách trung tâm thị trấn Mường Xén 12 cây số, thế nhưng đường lên Tây Sơn từ bao đời nay luôn là nỗi kinh hoàng, sợ hãi, khiếp đảm của bất cứ người dân xứ Nghệ nào. Đường núi cứ cao dần, cao dần, băng qua 10 con dốc cao dựng đứng, 3 con suối, thầy trước, cô sau đẩy xe lê từng bước chân mềm nhũn, thấm mồ hôi ướt nhễ nhãi. Đường lên trường không khác gì đường hành quân bộ đội Trường Sơn ngày xưa, trơn trượt, ướt át, dính bùn nhão, đất đỏ… ngoái đầu nhìn xuống 2 bên là vực sâu thăm thẳm, đen ngòm, hun hút những cơn gió lạnh ùa về khiến con người ta có cảm giác rùng mình, sợ hãi.
 
 
Nối tiếp bao thế hệ thầy cô giáo khác trong trường, 4 năm nay cô giáo trẻ Phan Thị Huyền (27 tuổi) giáo viên môn Lịch Sử vẫn ngày ngày băng rừng lên trường dạy học cho các em học sinh dân tộc người Mông. “Đường này còn ăn thua gì, bọn em còn một mình băng đèo, lội suối, sống cắm trong rừng cả mấy tháng trời liền, nhịn ăn, nhịn uống để tới vận động các em tới trường cực lắm!” – cô Huyền tâm sự. Ở bên kia khu rừng là đất bạn Lào, rừng âm u, cùng cốc nhưng nỗi sợ lớn nhất luôn rình rập vẫn là núi cao sạt lở.

Lên bản, cuộc sống đồng bào dân tộc người Mông đã thay da đổi thịt, họ có cơm trắng, muối mặn, nhà nào cũng bò, dê cả đàn, cái ăn, cái mặc với họ giờ đã không còn như xưa. Ấy vậy mà cái chữ của họ vẫn còn “lơ ngơ” “láo ngáo” lắm! Gieo được cái chữ cho đồng bào, học sinh người Mông cũng khó như gieo hạt ngô, trỉa hạt bắp trên núi khô, đất đá vậy.
 
 
Cuộc sống của 43 giáo viên trường Tây Sơn nằm tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, ngước đầu lên tưởng chừng với tay chạm được mây trắng mù vèo vèo băng qua, xung quanh là màu xanh của núi rừng hùng vĩ, thỉnh thoảng lại được nghe tiếng gầm thét của thiên nhiên, thú rừng. Ngôi trường “2 trong 1” nằm lọt thỏm giữa núi, một vách lều tạm đã cũ nát dường như có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Lớp học giữa núi rừng của các em học sinh người Mông ngày nắng còn đỡ chứ ngày mưa hết dột góc này, lại dột góc kia, mùa lạnh gió ùa về khiến cả trò cả cô co rúm trong chiếc áo mỏng manh giữa đất trời. Vậy mà cả thầy cả trò vẫn cứ bám lấy nhau ê a đánh vần, học chữ.
 
Thương lắm thầy, trò Tây Sơn!

Mùa đông, cái lạnh như thấm vào từng mảnh da, miếng thịt trên cơ thể, lạnh buốt đến thấu xương, mùa hè nóng, gió Lào ùa về, táp vào da mặt rát cháy cả người, quanh năm suốt tháng khí hậu thất thường mưa, nắng, gió. Trò, để đến lớp học phải băng đèo, xẻ rừng cuốc bộ cả chục cây số đường rừng… mùa rẫy phải bỏ lớp, bỏ trường ở nhà giúp cha, phụ mẹ lên nương cấy cày, đào, cuốc, lớp học vắng tanh chỉ có dăm ba em ngồi xếp xó dưới góc lớp. Cái chữ với người Mông còn khó lắm, nhiều em học tới lớp 9 nhưng ngoài giờ dạy chính các thầy cô giáo còn phụ đạo thêm môn…“tiếng Việt” đánh vần chữ, đọc không thông, viết không thạo thầy cô giáo phải xuống từng bản hướng dẫn, bày dạy từng nét chữ cho các em.

Thương trò, thầy cô giáo lại gói cơm nắm, xuyên rừng một mình băng băng lên từng bản xa xôi nhất, tới từng gia đình vận động phụ huynh cho học sinh tới trường mặc cho muỗi rừng, vắt rừng, sên, rắn nguy hiểm trên đường đi. Trên khuôn mặt những người thầy Tây Sơn ai ai cũng đầy vết sẹo ngắn, sẹo dài - đó là chiến tích của những lần “nằm vùng”,“cắm bản” theo trò lên nương làm rẫy để được mau mau quay lại lớp học.
 
 
Trong căn nhà xệp xệ, méo mó, xiêu vẹo nghiêng ngả bằng gỗ mục, 2 bên vách hở trước, hở sau là “ký túc xá” của các thầy cô giáo, tối tối soạn bài giảng. Bữa cơm của họ, thức ăn chính là mỳ tôm, cá kho mặn độn cơm, bữa nào sang thì có thêm món rau rừng độn. Dẫn tôi đi khắp quanh trường, thầy giáo Nguyễn Văn Tám - Phó hiệu trưởng nhà trường, người đã có nhiều năm gắn bó với học sinh người Mông như gánh nặng thêm bao nỗi ưu tư, lo âu “Lớp học cứ vào mùa lại vắng tanh trò, thầy cô giáo thì sống khổ sống cực cũng chỉ biết bám dân, bám bản để dạy chữ cho các em”

Hầu hết, các thầy cô giáo trường Tây Sơn còn đang rất trẻ, chưa lập gia đình không ít thầy cô giáo lo cho tương lai của bản thân, "sợ… ế" giữa núi rừng hoang vu nhưng mỗi khi nghĩ về các em học sinh người Mông lại thương. Bỏ trường, bỏ lớp đi rồi còn ai ở lại dạy chữ cho các em... Các em học sinh người Mông đã trở thành người thân trong gia đình, gánh nặng cuộc sống cứ đè nặng lên các thầy cô giáo trẻ với đồng lương ba cọc, ba đồng. Nếu không có lòng yêu nghề và một trái tim biết yêu thương, một tấm lòng bao la thì tôi tin chắc rằng các thầy cô giáo nơi đây sẽ không dám hy sinh cả tuổi xuân ở nơi “thâm sơn cùng cốc” này. Tuổi trẻ và khát vọng, niềm tin và tình yêu nghề đã chiến thắng sự run sợ trước khó khăn, gian nan, và vất vả ở các thầy cô giáo trẻ - những người quyết tâm gieo chữ vào tận trong những bản làng xa xôi nhất của vùng cao Tây Sơn.
Phan Bá Mạnh

0 thích.

Bình luận (7)

avatar đội bóng
Mình cũng là một giáo viên như các ban,cũng có 2 năm làm nghĩa vụ ỏ huyện miềm núi,do vạy mình tháu hiểu nhũng khó khăn mà các bạn mình đã và đang làm nhiệm vụ gieo chữ ở Tay Sơn nói riêng và rất nhiều miền của các huyện miền núi như Kỳ Sơn,Tương Dương..Chỉ có tình yêu nghề nghiệp mới giúp những con người trẻ tuổi làm được điều ấy.Hãy cố gắng lên các ban nhé.chúc các ban mạnh khoẻ. Đã theo nghề ròi thì hết lòng đi đừng nản
Nguyễn Văn tân  (ngoctan2305@gmail.com) (02:38 16/12/2011)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
cảm ơn các độc giả trong thời gian qua đã đọc và bình chọn cho bài viết của tôi. Cách đây vài ngày tôi vừa liên lạc với các thầy cô giáo vùng cao tây sơn và được biết tỉnh vừa có quyết định "cắt giảm" số lượng giáo viên thừa ở trường!? theo đó không ít các thầy cô giáo gắn bó với các em học sinh người mông sẽ phải khăn gói về nhà, không được đứng lớp nữa. Nhiều thầy cô khi nghe tin đã không giấu được nỗi buồn khi phải xa trường, xa lớp trong thời gian tới, trong số đó có không ít thầy cô giáo có tâm huyết với nghề đang đứng trước nguy cơ... thất nghiệp "nếu nghỉ dạy trên trường, em cũng chưa biết đi đâu, về đâu nữa chỉ mong có thể tiếp tục đựợc làm một người giáo viên dạy học cho các em học sinh" cô giáo Huyền tâm sự qua điện thoại. Qua đây tôi cũng rất mong phòng giáo dục - đào tạo Huyện Kỳ sơn và sở giáo dục tỉnh Nghệ An có những biiện pháp để hỗ trợ các thầy cô giáo vùng cao trường Tây Sơn tiếp tục làm nghề giáo, ngày ngày tới trường dạy các em học sinh
Phan Bá Mạnh  (dducmanh@gmail.com) (03:55 03/03/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
những thầy cô giáo trường tây sơn đáng được để nghành giáo dục phải suy ngẫm và xem xét. Ngành giáo dục nên có những biện pháp nhằm hỗ trợ các thầy cô giáo vùng cao
hoang lien  (hoang lien.pro@gmail.com) (05:54 21/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
tôi từng là giáo viên miền núi lên rừng dạy học cho bà con dân tộc ở Lào cai tuy nhiên cuộc sống ở trên đó quá khắc khổ, cũng giống như các thầy cô giáo ở tây sơn -nghệ an chúng tôi đã phải lăn lộn với chuyện cơm áo hằng ngày, ăn măng rừng, đào củ sắn... vì khổ cực quá, tôi đã không chịu đựng được và xin chuyển công tác ra bên ngoài. Tôi biết đó là hành động đáng chê trách vì bỏ lớp, bỏ trường, bỏ học sinh. Đọc bài viết của Mạnh, tôi càng thấu hiểu và thầm tự trách mình đã không đủ can đảm như các thầy cô giáo trẻ vùng cao xứ nghệ. Cảm ơn những người thầy, người cô vùng cao, những người bạn đồng nghiệp trong nghề giáo. Mong rằng các bạn sẽ có cuộc sống tốt hơn
hoàng phong  (nhiephongkinhvan@gmail.com) (11:00 20/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
tôi đã đọc nhiều bài viết về những hy sinh thầm lặng của các thấy cô giáo vùng cao ở biên giới xa xôi, ở đó họ phải chịu trăm nhìn cơ cực cả về đời sống vật chất lẫn tinh thần. May thay cuộc sống đời thường còn có những người thầy, người cô như thế. Dám đương đầu với thử thách, tôi biết trong đó có không ít thầy cô giáo có điều kiện ở thành phố dạy học nhưng không! các thầy, các cô đã lên núi gắn bó với rừng, với đồng bào dân tộc, với các em học sinh bất kể gian nan. Cảm ơn những người thầy, người cô đã một đời hy sinh cả tuổi xuân để gieo cái chữ cho các em đồng bào người mông nơi biên giới nứớc Lào.
M. Phương  (minhphuongngo@gmail.com) (10:51 20/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
bài viết thật cảm động. thương lắm cả trò, thầy trường tây sơn. càng đọc càng thấy được những hy sinh rất đời thường của các thầy cô giáo trẻ nhưng bây giờ liệu mấy ai dám hy sinh lợi ích bản thân mình để gắn bó với núi rừng hoang vu, gắn vó với bà con, các em học sinh dân tộc.!?cảm ơn những người thấ, người cô vùng cao tây sơn đã mang lại ánh sáng văn hóa của bà con dân tộc người mông
Na  (soiden86@gmail.com) (10:36 20/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
bài viết của bạn thật hay. nó đã giúp tôi, một giáo viên thành phố hiểu được thêm những vất vả, gian nan của những thầy cô giáo trẻ. bản thân là một thấy giáo tôi thật sự cảm động trước những hy sinh, vất vả của các thầy cô giáo tây sơn. cảm ơn bạn rất nhiều
Dương  (vungocduong4027@gmail.com) (10:31 20/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Lanvander - 5/27/2012 9:35:45 PM
Hix toàn người đẹp!
bbq - 5/27/2012 8:11:55 PM
Mou và đoàn quân liên hợp Real nhìn mà thẹn
thanh - 5/27/2012 7:35:13 PM
hết h1 NA thua 0 - 1
hoangdzung - 5/27/2012 3:04:56 PM
Toàn nghe tin đồn thổi . Pep đã đi New York cùng gia đình để nghỉ dưỡng 1 năm , và cho các con học thêm tiếng Anh .làm ra tiền cũng phải lo cho con cái và gia đình chứ .Ủng hộ Pep nghỉ ngơi relax ,...
Gooner - 5/27/2012 8:01:40 PM
Nếu như từ bỏ 1 CLB đi UCL, có khả năng cạnh tranh danh hiệu rất lớn năm sau để sang 1 CLB đi EL thì chắc chắn là cậu này có vấn đề về đầu óc