Tôi đi viết về gái điếm

Thứ Năm, 14/05/2009 18:07 | In trang nàyIn bài viết

(Bài dự thi) - Năm 2006, đánh dấu một bước tiến bộ về văn chương của tôi. Đó là khi tôi viết một mạch xong truyện ngắn “Những cô điếm trong đời”. Truyện này dùng làm bài thi định kỳ ở lớp Viết văn (Khoa Viết văn ĐH Văn hóa), được thầy Sương Nguyệt Minh cho điểm 10.

Sau đó truyện đến tay nhà văn Phong Điệp, biên tập viên báo Văn nghệ trẻ. Chị Phong Điệp lấy làm mừng vì tôi viết được cái truyện như vậy. Chị chọn in hai kỳ trên báo. Có người bạn gái đọc được, gọi điện hỏi tôi: “Anh đang viết về cái kinh nghiệm mình trải qua đấy hả? Đọc truyện của anh, em đã suýt khóc. Sao mà thương nhân vật ấy thế. Em đã nghĩ trước đó về những cô gái bán hoa, rằng cuộc đời của bọn họ chỉ đáng lên án, việc làm của họ quả là xấu xa. Truyện của anh làm em có cách nghĩ khác. Đâu phải làm gái bán hoa đã là xấu...”. Có một người hiểu tôi như vậy cũng là may mắn.

Phần lớn những người đọc truyện tôi viết về gái điếm đều có ý hỏi: “Anh chắc hay vào chỗ đó lắm nên hiểu cặn kẽ thế”. Nói chung họ đọc và chỉ nghĩ được rằng, tôi viết được như thế là vì tôi đã đi tìm những cô gái này nhiều lần, chứ không nghĩ được tôi viết vậy để làm gì và tôi muốn nói điều gì trong đó. Sau đọc lại nhiều lần, tôi vẫn thấy truyện ngắn “Những cô điếm trong đời” là truyện viết thành công, đầy thân phận, tính nhân văn và nó là tất cả tình cảm của tôi dồn vào, cùng niềm thông cảm với những cô gái lâm vào chốn nhuốc nhơ. Sở dĩ tôi hiểu được họ là vì tôi trực tiếp sống bên họ, làm việc cùng họ, chứng kiến những đau khổ họ trải qua. Thậm chí, thời gian làm điều hành, tôi từng phải điều họ đi khách. Tôi nghĩ công việc của mình không xấu, tôi không điều thì có người khác điều. Cuộc sống diễn ra và công việc làm điếm, tất nhiên đáng phải dẹp bỏ, nhưng không phải một sớm một chiều mà dẹp bỏ được. Những đau khổ mà xã hội phải gánh chịu như phần tối của bức tranh mà một số người nói không có phần đó không thành xã hội.

Sau khi ra khỏi nhà nghỉ, bỏ hẳn công việc của một tiếp viên nhà nghỉ, một bảo kê, tôi vẫn tìm lại những cô gái bán hoa để hiểu thêm họ, để làm những bài viết. Và, tôi đã viết ra tiểu thuyết “Gái điếm”. Trước đây, một người bạn gái thấy tôi viết phóng sự về đối tượng gái mại dâm, còn làm cả tiểu thuyết về họ nữa thì chẳng thể nào thông cảm được. Dù có ý yêu tôi, khi phát hiện ra chuyện này, cô lập tức dời bỏ tôi. Giữa người yêu tôi và cũng là người tôi yêu sau này xảy ra một sự cố. Tôi đã không dám đưa cuốn tiểu thuyết “Gái điếm” cho cô đọc. Sau thấy nếu cô yêu tôi và xác định tiến đến hôn nhân thì phải thông cảm cho nhau. Tôi đã nói trước đây là tiểu thuyết khi đưa cô đọc nó. Khi đọc xong, cô nói:“Em thấy sợ”. Điều đó khiến tôi buồn và...choáng. Chẳng bao lâu cô đã xin lỗi và tỏ lòng thông cảm cho công việc của tôi. Dù sao, đó cũng là cái giá tôi phải trả ở cuộc đời này. Vì văn chương, vì công việc, tôi chấp nhận, cô gái nào không thể thông cảm được thì đừng yêu. Còn đã yêu thì không thể cấm tôi đừng viết. Cái sự viết của tôi là công việc, là niềm đam mê chứ không phải là điều nhảm nhí.

Tôi cho rằng, viết về những đối tượng này, phải hiểu họ, chẳng thể đặt bút là cứ thoải mái đả kích, như muốn giết họ đến nơi, hoặc cứ lên tiếng nói đạo đức dạy đời. Nhiều người có kiểu viết như vậy, ngồi một chỗ viết, bịa đặt thêm những tội lỗi của những cô gái điếm, rồi lên tiếng dạy họ, cũng tỏ ra thông cảm, muốn họ trở về đường sáng mà thực ra có biết làm gì để giúp họ đâu. Hoặc, chỉ đứng ngoài rồi kêu gọi, khoắng lên, còn mình thì rảnh rang.

Thực tình, tôi đã gặp những cô gái điếm lương thiện hẳn hoi. Cô thương mẹ đến nỗi phải hy sinh chính bản thân mình để cứu mẹ, lo cho bố. Xét thực tế cô có hiếu quá đi chứ. Không làm vậy thì mẹ cô sẽ chết. Mà có đứa con nào muốn mẹ mình chết.

Không hề ân hận

Tôi không ân hận vì mình đã chọn đề tài gái điếm, chọn con đường viết văn chẳng giống ai. Cũng bỏ ngoài tai những lời xì xào khi ai đó nhìn thấy tôi và nói “thấy mày là thấy gái điếm” hoặc họ gọi tôi là “thằng điếm”.

Tôi thấy tự hào vì mình có cái “vốn” thực sự về đề tài này, mảnh đất này. Mỗi người viết sẽ viết tốt trong môi trường của mình. Và, không phải ai cũng có khả năng thâm nhập thực tế, viết tốt về những cô gái đang là những người bị chú ý nhất của xã hội. Vui vì mình làm được việc, và cũng giúp được một số cô nghĩ lại. Cái “Câu lạc bộ hậu gái bán hoa” một thời gian hoạt động tốt đã giúp được nhiều cô gái từng hành nghề này có thể hòa nhập cộng đồng, sống tốt. Niềm vui nhận được là thi thoảng, tôi lại nhận được điện thoại của bạn bè, báo cô này sinh con trai, cô kia sinh con gái, chồng họ đối xử rất tốt. Họ có thể chia sẻ, tâm sự, giũ bỏ được mặc cảm, một phần rất lớn là nhờ bàn tay cộng đồng.

Mỗi lần như vậy, tôi lại muốn đi viết về họ, để nhiều cô gái thấy được con đường trở về phía sáng, tìm lại chính mình quan trọng biết nhường nào.
Nguyễn Văn Học
(Trường ĐH Văn Hóa)
0 thích.

Bình luận (19)

avatar đội bóng
"Thậm chí, thời gian làm điều hành, tôi từng phải điều họ đi khách. Tôi nghĩ công việc của mình không xấu, tôi không điều thì có người khác điều" - Câu trích. Tôi xin nhắc lại lời một nhân vật của Sê khốp trong truyện ngắn Con bệnh thần kinh: Mãi dâm có phải là một điều ác hay không? Tôi thấy tác giả điềm nhiên coi việc mình tiếp tay cho mãi dâm là điều có thể chấp nhận được. Thật lạ kỳ. Nạn mãi dâm lan tràn ở nước ta hiện nay là vì vẫn còn những quan niệm như thế.
Nguyễn Sơn  (conho_thanhvinh@yahoo.com.vn) (10:18 24/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Thử đợi đến ngày 27 khi các tác phẩm đoạt giải được công bố thì chúng ta sẽ biết ngay ban tổ chức có công tâm hay không. Độc giả báo chí ngày nay càng ngày càng có trình độ cao nên chắc chắn họ sẽ hiểu thôi. Hy vọng rằng những vị giám khảo đều có tiếng tăm cả nên sẽ không vì "một điều gì đó" mà làm mất đi danh dự của mình.
Người không đoạt giải  (phudong_5b@yahoo.com.vn) (08:59 22/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc bài của bạn tôi cảm thấy thấy chuyến đi thực tế viết bài của bạn đem lại cho bạn 2 kết quả trái ngược nhau Kết quả tích cực là bạn có vốn sống và có được bài viết hay, và kết quả tiêu cực là nhiều bạn gái không thông cảm với bạn.Tuy nhiên tôi có cảm giác bài viết không thật, bạn cố gò hai thái cực để thấy giá trị của chuyến đi nhưng càng gò lại càng thếy giả.
Luong văn Duan  (DuanLV@qh.gov.vn) (02:35 15/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đây là 1 com hay trong bài " Tôi đi viết về gái điếm : "" Tôi đi viết về gái điếm. Chữ "điếm" theo Hán VIỆt tự điển của Đào Duy Anh có nhiều nghĩa; trong đó có các nghĩa sau: -Chìm xuống -Đều lầm lỗi, điều sĩ nhục - Nguy hiểm.... Có lẽ nhà văn đã nhiều năm lặn lội, "gần gủi "với các cô gái làm nghề bán hoa và đã thấu hiểu được nỗi lòng của họ, để từ đó mong mỏi mọi người hãy có cái nhìn thông cảm hơn đối với họ...Điều này tôi nghĩ cách đây cả mấy trăm năm, khi truyện KIỀu do cụ NGuyễn DU viết ra và qua thời gian, nó trở thành danh tác. Đó là 1 phần do sự tài hoa của cụ Nguyễn, nhưng quan trọng hơn, nó thuộc về nhân bản: xã hội ta đã thương cảm cho từng số phận của nàng KIỀU ! Cô đã phải làm cái nghề cô không muốn... Xã hội đã đánh giá họ theo nghĩa thứ nhất ( chìm xuông), nhưng tự họ phải hiểu rằng, họ còn mang cả cái nghĩa thứ 2 và thứ 3 như tôi đã nói ở trên nữa. Chính họ chứ không ai khác biết cách phải làm gì để xã hội không nghĩ họ theo những cái nghĩa đó Tôi nhắc lại câu nói..
Trần Thị Như Đài  (nhudaitt@yahoo.com.vn) (04:18 28/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Tôi đi viết về gái điếm. Chữ "điếm" theo Hán VIỆt tự điển của Đào Duy Anh có nhiều nghĩa; trong đó có các nghĩa sau: -Chìm xuống -Đều lầm lỗi, điều sĩ nhục - Nguy hiểm.... Có lẽ nhà văn đã nhiều năm lặn lội, "gần gủi "với các cô gái làm nghề bán hoa và đã thấu hiểu được nỗi lòng của họ, để từ đó mong mỏi mọi người hãy có cái nhìn thông cảm hơn đối với họ...Điều này tôi nghĩ cách đây cả mấy trăm năm, khi truyện KIỀu do cụ NGuyễn DU viết ra và qua thời gian, nó trở thành danh tác. Đó là 1 phần do sự tài hoa của cụ Nguyễn, nhưng quan trọng hơn, nó thuộc về nhân bản: xã hội ta đã thương cảm cho từng số phận của nàng KIỀU ! Cô đã phải làm 1 cái nghề cô không muốn... Xã hội đã đánh giá họ theo nghĩa thứ nhất ( chìm xuông), nhưng tự họ phải hiểu rằng, họ còn mang cả cái nghĩa thứ 2 và thứ 3 như tôi đã nói ở trên nữa. Chính họ chứ không ai khác biết cách phải làm gì để xã hội không nghĩ họ theo những cái nghĩa đó Tôi nhắc lại câu nói " LẤy điếm làm vợ chứ không láy ai vọ làm điêm
Tôn Thất Thọ  (tonthattho_tphcm@yahoo.com.vn) (01:51 28/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc bài viết này tôi hiểu được những vất vả, hy sinh cho nghề nghiệp, cho đam mê cầm bút của một nhà văn nhất là một nhà văn trẻ như Nguyễn Văn Học. Tôi cũng đã đọc một số tác phẩm của Học trên báo chí và cũng ấn tượng với một số bài trong số đó. Nhưng ở bài viết này thì không mặc dù tôi hiểu những điều bạn muốn chia sẻ, tôi cũng hiểu những giá trị nhân văn mà bạn gửi gắm, tôi cũng hiểu để tài mà bạn dấn thân và thành công trong nghề cầm bút nhưng để nói là có sức hút và lay động trái tim độc giả thì chưa đạt được. Đây đơn thuần là những điều bạn kể lại những suy nghĩ và đúc kết của bạn. Tuy nhiên, đó lại là kết quả của cả một quá trình chứ không phải qua một chuyến đi. Chúc bạn thành công hơn nữa trong nghề nghiệp của mình. Tôi chờ đợi ở bạn những tác phẩm sâu sắc hơn.
Phương Thảo  (phuongthao1708@gmail.com) (08:34 26/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Theo tôi, tôi lại có quan điểm ngược lại. Một chuyến đi nó cho chúng ta thấy được những chân trời mới và có sự nhìn nhận sâu sắc "tôi đi viết về gái điếm" nó là một đề tài mà ít người viết về nó, là nhà văn chúng ta phải lao vào cuộc sống, lao vào thực tế xã hội để chúng ta hiểu và cảm thông cho những mảnh đời đầy bất hạnh, cuộc đời của mỗi cô gái điếm nó là những trang văn chứa đầy nước mắt. Tôi thiết nghĩ cần phải có những người tiên phong đi để khám phá những vùng đất mới những chân trời mới cho riêng mình.
nguyễn văn thức  (nhomai_8685_2006@yahoo.com) (10:00 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Tôi cũng thấy những tác phẩm cuả Học viết về “gái điếm” dễ đọc và đi vào lòng người. Tuy nhiên trong khuôn khổ cuộc thi “một chuyến đi” thì bài viết này (Tôi đi viết về gái điếm) không có gì đặc sắc. Tôi chỉ hiểu bạn muốn nói rằng: “Nguyễn Văn Học là một nhà văn vào nghề bằng đề tài “gái điếm” và đã khá thành công nhờ quyết tâm và sự trải nghiệm thực tế. Học muốn mọi người hãy nhìn nhận những cô gái điếm một cách khách quan hơn, nên thông cảm cho họ”. Những điều này bạn đã nói trong các tác phẩm của mình rồi. Và đó là sự đúca kết của cả một quá trình chứ đâu phải “một chuyến đi”. Tôi nghĩ bài viết này sẽ hợp hơn với tập hồi ký về những tác phẩm bạn đã viết. Chúc Học thành công.
Phạm Danh Giới  (danhgioi2009@gmail.com.vn) (02:58 23/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
anh viet hay qua!
Uoc Nguyen  (embesaomai@yahoo.com) (04:51 19/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đọc các bài viết của Học, tôi thấy Học như là một cây viết đã già đời lắm rồi. Nhưng đi sâu tìm hiểu tôi mói biết Học là một cây viết rất trẻ. Đúng vậy, phải có sự trải nghiệm, phải có một vốn sống như the nào đó mới có thể dám dấn thân, dám viết về đề tài nay, một đề tài cực nóng của xã hội, nhất là trong thời kì đất nước ta đang chuyển mình mạnh mẽ.
Nguyen Van Manh  (kiepphieubonghn@yahoo.com) (04:15 19/02/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Lanvander - 5/27/2012 9:35:45 PM
Hix toàn người đẹp!
bbq - 5/27/2012 8:11:55 PM
Mou và đoàn quân liên hợp Real nhìn mà thẹn
thanh - 5/27/2012 7:35:13 PM
hết h1 NA thua 0 - 1
hoangdzung - 5/27/2012 3:04:56 PM
Toàn nghe tin đồn thổi . Pep đã đi New York cùng gia đình để nghỉ dưỡng 1 năm , và cho các con học thêm tiếng Anh .làm ra tiền cũng phải lo cho con cái và gia đình chứ .Ủng hộ Pep nghỉ ngơi relax ,...
Gooner - 5/27/2012 8:01:40 PM
Nếu như từ bỏ 1 CLB đi UCL, có khả năng cạnh tranh danh hiệu rất lớn năm sau để sang 1 CLB đi EL thì chắc chắn là cậu này có vấn đề về đầu óc