Mặt
trời – đó là sức mạnh vô tận và mãnh liệt nhất. Có biết bao nhiêu thứ
trên thế gian này sợ ánh mặt trời: Bóng đêm và những sinh vật thuộc về
bóng đêm, băng tuyết, giọt sương… Và những điều bí mật. Dưới thứ ánh
sáng ấy, mọi thứ đều được phơi bày sáng tỏ, minh bạch. Rốt cục lại,
dưới ánh mặt trời – đó là sự thật.
Tôi
nằm nhìn mặt trời qua ô cửa sổ bệnh viện và vẩn vơ nghĩ như thế. Chợt
cửa phòng hé mở, dì Hảo bước vào. Vẫn cái dáng người gầy guộc, xanh xao
và bước chân cao thấp, dì xách một cái cạp lồng đỏ lại gần tôi. Tôi tìm
thấy những nét u buồn trên khuôn mặt ấy của dì, thấy tội nghiệp và
thương dì quá!
- Con chào dì ạ! – Tôi nở một nụ cười.
- Ờ, con khỏe lại rồi hả? Đã ăn gì chưa? Có cháo sườn đây, con ăn luôn cho nóng.
Nói rồi dì đặt cái cạp lồng cháo xuống, nhìn tôi thật lâu rồi lại đội chiếc nón cũ lên đầu.
- Thôi, dì đi đây. Lỡ mẹ con đến gặp dì thì… Mai dì sẽ quay lại với con!
Tôi
nhìn theo bóng dì khuất sau cánh cửa, nghe lòng mình chùng xuống, nao
nao… Tôi không hiểu tại sao mẹ tôi lại đối xử với dì như vậy?
Ngoại
tôi sinh dì Hảo ở cái tuổi xấp xỉ ngũ tuần. Có lẽ tại muộn mằn, lại
sinh vào mùa mưa nên dì trái tính trái nết, cứ khóc ngằn ngặt. Lớn lên,
thần kinh đôi lúc không ổn định, thi thoảng dì lại bỏ đi lang thang, có
lần suýt ngã xuống sông… Nhưng những lúc bình thường thì dì lại là
người ngoan ngoãn, hiền dịu nhất nhà!
Xét
về vẻ ngoài thì dì Hảo hơn hẳn mẹ tôi – ngoại tôi bảo thế. Năm dì Mười
lăm tuổi thì tóc đã dài gần đến gót chân rồi. Khuôn mặt đầy đặn, sống
mũi thẳng, cặp long mày thanh tú, đôi mắt mở to và nước da trắng hồng…
Đám con trai mới lớn trong làng mê dì như điếu đổ.
- Đẹp thì có mài ra mà ăn được không? Mà thần kinh lại không ổn định… Thật không hiểu chúng mày nghĩ gì nữa!
Những
bà mẹ vẫn hay chì chiết con trai của mình như thế. Nhưng kệ! Tối tối họ
vẫn đến, ngồi chật sân, chật nhà; nói cười, chuyện trò cho đến tận
khuya…
Mẹ
tôi không thích dì, hay ghen tị với dì thì tôi không biết.Chỉ biết là
năm ấy mẹ tôi thi vào Đại học Tổng hợp nhưng không đỗ, đã đổ hết lỗi
lên đầu dì, rằng vì dì mà mẹ tôi đã không có một không gian yên tĩnh để
học thi… Mẹ tôi giận không nói chuyện với dì từ đó.
Nhưng
chẳng lẽ chỉ có vậy mà mẹ tôi giận dì cho đến tận bây giờ sao? Không!
Không thể vì một lý do đã xa lắc xa lơ trong quá khứ như thế được. Hẳn
còn một điều gì đó mà ngoại cố tình giấu không kể với tôi.
*
Tôi
thi đỗ Đại học với số điểm xấp xỉ thủ khoa. Gia đình tôi mừng như trúng
giải độc đắc, mở tiệc ăn mừng. Họ hàng kéo đến thật đông, nhưng chủ yếu
là họ hàng bên ngoại. Bên nội của bố tôi không có mấy người. Tôi cũng
không lấy làm lạ vì ngay từ nhỏ đã như vậy rồi – như có một khoảng cách
nhất định nào đó giữa tôi với họ hang bên nội. Bố tôi ở rể và cũng rất
ít khi dẫn tôi về quê. Tôi nhận – và cảm nhận được tình cảm từ bên
ngoại nhiều hơn!
Tôi
lặng lẽ ra ngõ đứng nhìn về phía cổng nhà ngoại. Tôi nhớ dì! Từ hôm ra
viện tới giờ tôi chưa được gặp dì. Hôm nay dì lại không có mặt, hay nói
đúng hơn là dì không dám xuất hiện trong bữa tiệc của gia đình tôi.
-
Quyên ơi! – Một giọng nói chợt vang lên phía bên kia hang rào găng. Tôi
ngơ ngác nhìn sang vườn nhà ngoại. Rồi dì Hảo nhô người lên, nhìn tôi
mỉm cười rạng rỡ:
- Chúc mừng con! Dì không có nhiều, chỉ có mấy đồng này. Con cầm lấy cho dì vui lòng!
Rồi dì rút trong người ra tờ hai mươi nghìn gấp tư, vuốt lại phẳng phiu và dúi vào tay tôi. Tôi nhìn dì, bật khóc:
- Dì ơi, tại sao dì lại phải như thế này? Dì sợ mẹ con đến vậy ư?
Dì Hảo nhìn tôi, mắt rơm rớm rồi cũng mếu máo theo:
- Ông trời bắt dì phải như vậy rồi, biết làm sao được! Rồi đây con đi học trên thành phố, dì sẽ nhớ con lắm, Quyên ơi!
Chợt tôi thấy dì lúng túng:
- Thôi, con vào nhà đi! Dì đang dở nồi cơm trên bếp.
- Tội cho dì quá! Mọi người ăn cơm bên nhà con hết, còn mỗi mình dì… Để con mang cơm sang cho dì!
- Không, không cần đâu con!
Nói rồi dì lại tấp tểnh bước vào, dáng người liêu xiêu... Còn đâu những nét xinh đẹp của một thời?
Tôi
quay người vào thì thấy mẹ tôi đang đứng ở chái nhà, ánh mắt không ra
giận dữ, cũng chẳng hề tỏ vẻ hài lòng… Có lẽ mẹ đã trông thấy tất cả.
Thảo nào mà dì lại luống cuống, vội vàng như vậy… Tôi nắm chặt tờ hai
mươi nghìn trong tay rồi lẳng lặng bước về phía phòng của mình.
Sáng mai tôi sẽ ra trường nhập học.
Buổi
tối, tôi lôi cuốn album ảnh ra, định rút một số tấm mang theo. Tôi sợ
mình không kìm được nỗi nhớ… Tôi muốn lúc nào cũng có cảm giác của
người thân ở bên..
Bất
chợt rơi ra từ đâu đó một tấm ảnh nhỏ xinh xắn. Tôi tò mò nhặt lên. Một
đứa trẻ bụ bẫm với nụ cười thật ngỗ nghĩnh và dễ thương! Tôi tin đó
không phải là mình, vì tôi chẳng tìm thấy một nét tương đồng nào giữa
tôi và bức ảnh ấy cả. Hơn nữa, trông nó giống với một bé trai nhiều
hơn… Tôi cầm bức ảnh xuống hỏi mẹ. Mẹ tôi run run cầm lấy, nhìn tôi rồi
lại nhìn bức ảnh, đột nhiên bật khóc tu tu… Đúng lúc đó ngoại tôi sang,
lẳng lặng kéo tôi về phòng.
- Tại sao mẹ con lại như vậy hả ngoại? – Tôi thắc mắc.
Ngoại tôi đưa tay lên, dụi dụi mắt, giọng nghẹn ngào:
-
Trước khi có con, mẹ con sinh được một bé trai. Năm dì con vừa tròn
Mười tám tuổi thì thằng bé cũng chập chững biết đi. Nhưng rồi cũng năm
ấy, tai họa ấp đến…
Đó
là lần bố mẹ con đi vắng, mang thằng bé sang bên nhà nhờ trông hộ. Dì
Hảo con chơi đùa với nó trong vườn. Rồi đột nhiên ngoại nghe thấy tiếng
kêu thất thanh. Người ta chạy lại, vớt được cả hai dì cháu dưới ao lên,
làm hô hấp nhân tạo. Lát sau thì dì con tỉnh lại, còn thằng bé… Mẹ con
về nghe tin, mặt cắt không còn một giọt máu, ngất ngay tại chỗ, còn bố
con nhìn dì Hảo như kẻ thù.
Từ
lần ấy, bệnh của dì con hay tái phát hơn, lúc nào cũng la hét, gọi tên
thằng bé. Rồi dì con lặng lẽ bỏ đi mà không ai biết. Năm con lên Mười
tuổi, dì quay về dựng một cái túp ở đầu làng, sống một mình ở đó. Mãi
mấy năm gần đây, sức khỏe của ngoại giảm sút di nhiều mới chịu dọn về
để chăm sóc cho ngoại…
- Sao dì bảo dì cũng có một đứa con gái hả ngoại?
- À…Ừ… Chắc dì con lẩn thẩn đấy thôi!
Rồi ngoại tôi thở dài:
-
Chuyện xưa thì đã qua, thời gian cũng đã xoa vợi dần nỗi đau. Nhưng
giữa mẹ con và dì Hảo vẫn có m,ột khoảng cách rất xa… Giờ ngoại chỉ có
một ước nguyện duy nhất là xóa nhòa được cái khoảng cách ấy… Nào có
nhiều nhặn gì đâu, chỉ có mỗi hai chị em mà…
Tôi im lặng, rồi ôm lấy ngoại:
- Tại sao lại có những chuyện như vậy hả ngoại?
Ngoại vỗ vỗ bàn tay của mình vào lưng tôi rồi cũng khóc theo:
- Âu cũng là cái số thôi con ạ! Ông trời thích trêu đùa với mỗi chúng ta…
*
Ít
lâu sau, ở nhà điện ra ngoại tôi đổ bệnh nằm liệt giường, muốn gặp mặt
tôi. Tôi vội vã trở về thì thấy đông đủ tất cả mọi người đang đứng vây
quanh giường ngoại, cả dì Hảo, cả mẹ tôi như sắp sửa có một chuyện hệ
trọng xảy ra.
- Quyên về rồi đấy hả cháu?
- Vâng, ngoại ơi! – Tôi òa khóc.
Ngoại lần lâng nắm lấy bàn tay tôi rồi khẽ nói:
- Cháu và mọi người cần phải biết một sự thật. Cháu chỉ là con nuôi của
bố
mẹ cháu thôi, Quyên ạ. Và điều này thì mọi người đều biết mà không ai
nói ra. Nhưng còn một bí mật nữa – một bí mật mà ta đã giữ kín một mình
gần hai chục năm nay. Quyên… Nó là con cái Hảo đấy!
Mọi người nhìn nhau, sững sờ và kinh ngạc… Giọng ngoại vẫn đều đều:
-
Ngày ấy, nó bỏ đi là do mẹ sắp xếp, lánh đi một thời gian cho sự việc
nguôi ngoai, lắng xuống. Rồi một ngày, nó bồng đứa con gái đầu lòng của
mình về và nhờ mẹ mang đặt trước cửa nhà mẹ con Quyên bây giờ, như một
sự bù đắp, xoa vợi nỗi đau, vì nó cũng biết được rằng chị nó không thể
có con được nữa… Tội nghiêp con bé, nước mắt ngắn nước mắt dài, ôm hôn
khắp người con và lại ra đi – trở về khi cái Quyên tròn Mười tuổi. Mười
năm đằng đẵng ấy nó sống một mình trong nhung nhớ, khóc thương, đêm nào
cũng gọi tên và lẩn thẩn nói chuyện một mình với cái bóng…
Tôi
thấy mắt mẹ tôi rơm rớm… Và mẹ tôi quỳ xụp xuống bên ngoại mà nức nở.
Ngoại gọi dì tôi lại, cầm tay dì đặt vào tay mẹ tôi, giọng dịu xuống:
-
Các con ạ! Cái gì đã qua thì cứ để cho nó qua đi. Mẹ thì chẳng sống
được bao lâu, nhưng các con thì khác, còn sống với nhau về lâu về dài,
nên rất cần tha thứ, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau… Các con hiểu ý mẹ
chứ?
Tất cả mọi người đều im lặng, mắt nhòa lệ…
Hai
hôm sau thì ngoại tôi ra đi, khuôn mặt bình thản và nhẹ nhàng như đi
vào một giấc ngủ dài êm ái. Do đã chuẩn bị sẵn về mặt tâm lý nên không
khí trong gia đình sau đám tang không đến nỗi quá nặng nề và u ám.
Sáng
nay, tôi ra mộ thắp hương cho ngoại lần cuối để chiều trở về trường.
Tôi cứ ngồi lặng im như thế, với gió đồng và khói nhang bình lặng – cho
đến khi mặt trời lên cao đến đỉnh đầu… Chợt có tiếng lá khô lạo xạo sau
lưng. Tôi quay người lại. Dì Hảo và mẹ tôi… Mà không, hai người mẹ của
tôi đang cười với tôi…
Và dưới ánh mặt trời, ba cái bong đổ dài, nhập vào với nhau làm một…
Nắng cứ dịu dàng lăn xuống trên những bờ vai đang run lên khe khẽ…