Tôi cũng không biết mình say nhạc Trịnh từ khi nào và do đâu nữa. Có lẽ định mệnh đã gắn bó lại với nhau cho những tâm hồn đồng điệu. Sự sống khắc khoải và người ta thường tìm đến một chỗ dựa tất yếu trên cuộc đời này, tôi cũng thế như bất cứ một ai...
Có lẽ tôi là người hay bỏ thời gian để mà kiếm tìm cho mình một "khoảng lặng", một chút men say để mà sống, sống không đến nỗi nhàm chán, vô vị...Ai cũng có một cách để tự dung hòa con người mình trong cái mớ hỗn tạp của xung quanh; trong cái vòng xoáy bất tận đó, tôi tự thấy mình đến với ông, đến với nỗi lòng mang nặng tình yêu và khát sống, bằng sự lặng lẽ nhưng không kém phần mãnh liệt, nóng bỏng...
Tôi bật nhạc lên trong một chiều mưa, trong một đêm khuya yên lặng, với sự hoài cổ, luyến tiếc; với xốn xang, với trầm tĩnh, với cả con người thật đến trần trụi, không chút vướng víu. Tôi thấy mình đang đi vào sâu thẳm hư không, đi vào đến cuối cùng của cái gọi là thoát tục. Tôi thấy...tôi mơ...và tôi sống...như chưa bao giờ được thế. Có ai để mà chia sẻ trong những lúc thế này, chỉ có những tiếng "chuông nguyện hồn ai" là còn đủ sức kéo lại cho cuộc sống một sinh linh còn cứ mãi đam mê. Ai yêu ai? ai thương ai? Và ai còn đó? Gió, mưa, cả ông, cả tôi, cả những vật nhỏ nhoi đến tội nghiệp, tôi biết cũng chẳng thể nào quên "một cõi đi về" với "cát bụi". Có ai đó "ướt mi" cho một cuộc" tình nhớ"," cho một người nằm xuống"...vì "chỉ có ta trong một đời"... Tôi với Trịnh, hai con người của hai thế hệ. Ông và tôi cũng không hề quen biết, nhưng tấm lòng và sự ngưỡng mộ, đủ để sống cho trọn một kiếp người...
Lê Thế Huân