Thiên đường nhỏ trong lòng bàn tay

Thứ Hai, 25/08/2008 11:00 | In trang nàyIn bài viết

 




Hôm qua, sau cơn mưa, đi tìm cho mình một cái cầu vồng nhưng không thấy. Chỉ tìm thấy một xác ve bé nhỏ. Nằm bất động trong lòng bàn tay, chú sẽ ngủ mãi mãi. Chú ta chắc đã tấu nên những bản tình ca mùa hè ngọt ngào, sau 7 năm dài ấp ủ trong lòng đất. 7 năm âm thầm cho 7 ngày hát giữa trời xanh. Chẳng có gì phải buồn cho một kiếp sống "đủ" cho dù ngắn ngủi.

Tháng 8 thoắt nắng thoắt mưa, không còn ngạc nhiên bởi những điều đáng ngạc nhiên đã linh cảm thấy từ trước. Không biết là bao giờ. Không biết bằng cách nào. Chỉ là cảm giác được rõ ràng rằng nhất định rồi sẽ như thế. Nhưng đây không phải là Vương quốc của Những dải băng bịt mắt.

Giả sử nhé. HIỆN TẠI, tất cả chúng ta đang sống trong một thế giới mà ai cũng mang một dải băng bịt kín mắt. Tất cả bình thường như vẫn thế. Nhưng không ai biết được phía trước cái gì đang đợi mình : một cái hố, 1 cái ô tô, mà cũng có thể là chất thải của con vật bất lịch sự nào đó... Bằng may mắn hoặc rủi ro, hay bằng cái người ta gọi là số phận mà chúng ta sẽ đi hết con đường của mình. Dài hay ngắn, bằng phẳng hay gập ghềnh... ai mà biết. Trong thế giới ấy, liệu có vài người, vì một lí do nào đó, thỉnh thoảng lại làm rơi mất dải băng của mình hay không? "Thấy" được, là sự ưu đãi, hay là sự nguyền rủa của Thượng đế?

Có một câu cũ rích, "Que sera sera..." dành cho tất cả mọi người. Hồi trước đọc "Những câu chuyện về các nhà hiền triết" trong một quyển sách nào đó của ông, về một câu nói làm cho người đang vui thì phải buồn mà người đang buồn thì phải vui, một bài học của nhà hiền triết dành cho Salomon bạo ngược, rằng "Tất cả mọi thứ đều sẽ trôi qua..."

Ừ, cái gì đến rồi sẽ đến, nhưng tất cả rồi sẽ qua.

Cái sự bình thản này gây khó chịu cho không ít người. Nhưng việc gì phải cuống lên, khi đã biết được rằng, bằng 1 cách nào đó, vào 1 lúc nào đó, nhất định nó sẽ đến.

Kết thúc là để bắt đầu. Nuối tiếc? Có!

Nhưng ai biết được, cái khởi đầu kia cũng có thể tốt đẹp hơn cái đã qua. Có thể lắm chứ. Vấn đề là bàn tay này, trái tim này sẽ làm được những gì?

Được sống là một niềm hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc nhất là sống trọn vẹn cho hiện tại.


Lê thị Thu Hiền

0 thích.

Bình luận (1)

avatar đội bóng
Hạnh phúc là điều gì thật xa vời nhưng đôi khi thật gần gũi, cũng như thiên đường vậy - xa xôi nhưng lắm lúc thật gần ! Tự tạo một thiên đường ! ý tưởng hay !
mùa hoa đỏ  (mua_hoa_do_12@yahoo.com) (02:32 25/08/2008)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

Vinh Bao - 5/27/2012 10:13:41 AM
Kiên Giang đã từng chứng minh tinh thần vượt khó của đội bóng nhà nghèo. Trận đấu chiều nay cũng thế, với lợi thế sân nhà và sự cuồng nhiệt của khán giả, Khánh Hoà "khó sống sót" chiều nay rồi. 3-0...
Hate funson - 5/27/2012 10:53:03 AM
ferguson mà nghỉ thì điều lo nhất là mối quan hệ với FA, trọng tài và các đội bóng "chư hầu" có còn giữ được hay không, Mờ u sẽ rất lo lắng về vấn đề này.
hoalan - 5/27/2012 10:59:47 AM
Pep đi để lại cho Mou 1 trợ lý của mình. Mou đang muốn lấy Pep ra để tự đánh bóng mình nhưng trước Tito hoàn toàn xa lạ thì có gì mà nói. Nếu mà mou bị Bar của Tito đánh cho tơi tả thì chắc lúc đó...
Cười - 5/27/2012 11:00:50 AM
Cuộc tháo chạy bắt đầu ....
hong_slna - 5/27/2012 10:53:10 AM
Màu vàng của đồng tháp thật đẹp và đúng chất