Entry của bạn

Tiếng rao...

09/10/2008 11:00 GMT+7 Google News

Trời Hà Nội lại lạnh hơn... buốt hơn... và cũng rét cóng hơn...

Đặc biệt là vào ban đêm...

Bình thường, có những hôm thức khuya đến 2,3h sáng. Tai đeo headfone, nghe nhạc, nghe mấy bài tiếng Anh. Cũng chẳng quan tâm và cũng chẳng biết đến 1 âm thanh khác...

Tối qua, đi ngủ sớm hơn 1 chút... lúc 12h hơn thì phải...

Quen cái thói ngủ muộn, nên nằm lăn ra đấy mà cũng đâu có ngủ được đâu. Nghểnh cổ ra ngoài cửa sổ, mới thấy sương lạnh và buốt. Lại thò cổ vào trong. Nhưng cũng thấy được ánh trăng sáng... thích thật đấy...

1 lúc sau... 0h...lâu lắm rồi đấy nhỉ? lâu lắm rồi mới lại nghe thấy âm thanh ấy.... tiếng rao đêm...

Giọng nữ....rao bánh khúc....

Lại nhớ ngày xưa, cái hồi bé tí xíu, hồi ở dưới quê cơ...cứ đêm đêm, tầm 11h hơn là lại có xe bán bánh bao. Cái thời đó, bánh bao ăn chán lắm, toàn miến thôi, ít thịt, ít trứng cút, mà to tướng... nhưng mà vẫn thích ăn. Gần như đêm nào cũng ăn 1 chiếc.....lúc nào bố cũng chạy ra cửa mua vào cho...Đến cái lần bị mua phải bánh bao thiu, từ đấy không thèm ăn nữa. Đợt đó bố có vẻ cáu người bán hàng, nhưng mẹ thì bảo..."tại kế sinh nhai thôi mà..."

Hồi đó thì tớ cũng có hiểu gì đâu....kế sinh nhai là gì? Không hiểu...

Bẵng đi một thời gian....dần dần thì hình như tiếng rao đêm cũng ít đi, thưa dần. Và có lẽ tớ cũng bị cuốn vào những thức khác....không còn để ý đến nó nữa...

Đêm hôm qua, bỗng tự dưng lại nghĩ... kế sinh nhai...

Vì nó mà ngừơi ta phải thức cả đêm....đi trên 1 chiếc xe cọc cạch, đi trong giá buốt của sương đêm... và cất lên tiếng rao...

Tiếng rao...không phải từ máy móc. Tiếng rao phát ra từ loa, từ đài khác với tiếng rao trực tiếp... có 1 cái gì đó da diết, khắc khoải, mệt nhọc và cũng có 1 chút của sự hi vọng...hi vọng vào những ổ bánh được bán đi...và bỗng thấy buồn...

Bao nhiêu người đang phải đi rao đêm? Hàng đêm, khi mình được ngủ ngon thế này, bao nhiêu người đang phải oằn lưng và cất lên tiếng rao như vậy? Bao nhiêu người " được ấm no" trong nhà lại vô tâm đến mức trêu chọc những người bán hàng rao đêm ????

Hồi học cấp 2, đã có lần tớ, chị tớ đánh nhau với bọn em họ trong nhà. Đánh nhau thật sự.... Khi người lớn hỏi lý do, thì cả 2 chị em vừa khóc vừa bảo " tại chúng nó trêu người ta..."... Chúng nó đợi người ta đi rao, thì hét lại là " mua đây, mua đây"... Thế là tiếng rao im bặt, và chúng nó đứng từ tầng trên nhìn xuống cười rúc rích, khi thấy ngừơi bán hàng đứng lặng lại, hi vọng nhìn quanh trong bóng tối lờ mờ được thắp sáng bằng mấy cây đèn đường, tìm 1 bàn tay vẫy từ 1 cửa nhà nào đó. Nhưng không có, và ông ấy quay lại với chiếc xe đạp. Thở dài... và lại cất lên tiếng rao....lầm lũi trên chiếc xe đạp cọc cạch...và bị bóng đêm lạnh lẽo nuốt chửng....

Có lẽ cũng do ảnh hưởng bởi những chuyện từ ngày bé, nên bây giờ thi thoảng cũng phải tự nhận là cực kỳ nhạy cảm với 1 số chuyện.... Có lúc đênh đá kinh khủng, nhưng cũng có lúc... tự nhiên bật khóc cũng chỉ vì lý do mà nhiều người cho là vớ vẩn...

Và có lẽ cũng tạo thành 1 thói quen... cứ nghe thấy tiếng rao đêm, cứ nhìn thấy có ai đó đi bán rong...đặc biệt là người già, thì cho dù có muốn ăn hay không, có muốn chơi hay không, có muốn dùng hay không, cũng gọi lại để mua... Đôi khi mua rồi không dùng...nhưng cũng chẳng hề thấy phí...đôi khi mua đắt...nhưng cũng chả sao. Bớt đi cái thói mua đồ linh tinh, giúp được 1 ai đó...vậy là mình hạnh phúc rồi...chẳng cần tính toán làm gì...

Trung thu, đôi khi sợ đi ra đường. Vì từ hồi có khẩu súng Trung Quốc bắn ra viên đạn nhựa bé bé, mà đau rát. Nhưng có lần đi chơi trên phố Hàng Mã, chứng kiến cảnh 1 lũ trẻ con cầm súng nhựa, nấp trong dòng người đông đúc, rồi thi nhau bắn vào chùm bóng của 1 ông lão bán bóng dạo...

Ông lão bán bóng ngơ ngác, quay qua quay lại, chẳng hiểu vì sao bóng cứ thi nhau nổ lụp đụp trên đầu mình... còn bọn trẻ con, bụm miệng cười....

Có thể chỉ là trò đùa để lấy vui...vui của lũ trẻ...nhưng chúng nó có lẽ vô tâm đến mức không biết, chùm bóng là kế sinh nhai của ông lão ấy... chúng nó chưa 1 lần đặt câu hỏi, vì sao 1 người già đáng tuổi ông mình, lại phải đi bán bóng dạo ban đêm trong đêm trung thu. Vì sao ông ấy không được ở nhà...con cái của ông đâu...cháu của ông đâu ???? Chúng không biết, có lẽ chúng đã làm mất 1,2 hay 3 bữa ăn của ông lão ấy..... bán bóng bay dạo...lãi được bao nhiêu ?

Còn có bao nhiêu trò đùa vui nữa? Tưởng là vui nhưng lại là ác...vô tâm...chung qui cũng chỉ là 1 chữ vô tâm để bao biện thôi...

Và bản thân mình...có lẽ cũng vô tâm...biết là thế, nhưng những lần đó, nào có dám nói hay làm gì để giúp ông lão ấy đâu ?

Cho đến bao giờ, đất nước này mới hết những tiếng rao đêm? Cho đến bao giờ trẻ con và người già không phải khắc khoải kiếm kế sinh nhai chỉ để sống qua ngày? Cho đến bao giờ mới hết những người vô tâm như lũ trẻ ấy? Cho đến bao giờ ngừơi ta không phải lặn lội giữa đêm đông????

Bảo Tồn! Muốn bảo tồn thì phải nâng cao cuộc sống của người dân. Nhưng nâng cao thế nào đây? Đến thành phố cũng còn có nhiều ngừơi nghèo đến vậy, thì những khu lân cận rừng làm sao mà ko có người nghèo ?

Vẫn nhớ mãi cái hồi lớp 9. Lần đầu đi lên Sóc Sơn gặp 1 bác kiểm lâm. Nói chuyện với bác ấy, và khi nghe bác ấy kể về lâm tặc đi phá rừng. Thế là nói 1 câu rất mạnh. Bác ấy chẳng nói gì ngay, chỉ nhìn tớ 1 lúc. Rồi lắc đầu "Lâm tặc là ai? là dân mình thôi cháu ạ...vì sao mà họ phải làm thế? Vì kiếm sống..."

Chỉ là để sống thôi....

Đôi khi...có cảm giác mình mắc nợ. Nợ 1 tiếng rao đêm như thế...tiếng rao đêm...da diết, khắc khoải...vang vọng khắp các ngõ nhỏ...len lỏi...lầm lũi đến thế và buồn đến thế....
 
 
Nguyễn Thị Thu Trang

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm