Hai người bạn chơi rất thân với nhau từ thuở “tấm cám”, cùng vào Sài Gòn đi làm, rồi cưới vợ, anh thứ nhất có hai đứa con: một trai, một gái. Anh thứ hai có ba đứa con: Hai gái, một trai. Cả hai gia đình đều rất hạnh phúc, vợ chồng hoà thuận, con cái học rất giỏi và ngoan.
Tình thân giữa hai gia đình ngày một bền chặt, hai người vợ cũng thân nhau như chị em. Đi Vũng Tàu, Đà Lạt, xuyên Việt…luôn luôn có đầy đủ ít nhất là bốn thành viên (hai anh và hai người vợ). Họ rất tự hào khi có tình bạn như vậy.
Để chứng minh cho tình thân, hai anh rủ nhau mua chung miếng đất ở quận 3, rồi cùng nhau xây nhà. Hai ngôi nhà được thiết kế đồng nhất như nhau, rất hài hoà, rất đẹp. và cũng để chứng minh tình thâm giao, hai căn nhà thiết kế phần sân thượng thông nhau, rất rộng và mát. Buổi tối có thể cùng nhau nhâm nhi ly trà, ngắm trăng hoặc lai rai vài con mực khô. Bọn trẻ thì thoải mái nô đùa, chạy nhảy, đá bóng.
Đó là niềm tự hào của hai gia đình, cả xóm đều trầm trồ khen giữa thành phố trẻ con có chỗ chơi thoáng mát, chẳng phải đi đâu xa xôi cho kẹt xe, cha mẹ lại dễ quản lý, cha mẹ này đi vắng thì gửi cho nhà kia trông giúp.
Nhiều khi nhà anh thứ nhất không kịp đi chợ, thiếu món mặn, thế là sang nhà anh thứ hai ăn chung luôn. Thật vui, thật tiện, bán anh em xa mua láng giềng gần, anh em ruột chưa chắc đã thân bằng!
Ba mùa xuân trôi qua, bình yên, vui vẻ, đoàn kết và hạnh phúc.
Thế rồi có một ngày, chị vợ của anh thứ hai bị cảm ở nhà. Trẻ con thì đi học. Trời xui đất khiến thế nào anh thứ nhất cũng lại “vô tình” về nhà. Nhà thì chung sân thượng…vắng vẻ và yên tĩnh.
Là con người, đôi khi cũng khó kiểm soát được hành động của mình, mặc dù biết là sai (hay đúng). Khi đó mọi ý nghĩ đều trốn hết cả. Chỉ có hai con người: A Đam và E va.
Không biết tại đứa con đi học về sớm hay tại bà hàng xóm đáo để theo dõi mà câu chuyện vỡ lở.
Chỉ biết đêm hôm đó chiến tranh nổ ra giữa các vì sao, con cái nằm im thít nín thở. Chúng linh cảm tai hoạ đang đến, chúng linh cảm có sự bất trắc, chia ly.
Từ ngày hôm sau, trẻ con hai nhà không thấy lên sân thượng chơi. Chúng im ỉm ngồi trong nhà chơi game, hay đọc truyện. Trăng mười sáu tròn vành vạnh không thấy mùi mực nướng toả hương thơm nức mũi nữa.
Một cuộc dàn xếp âm ỉ gữa hai gia đình, đau đớn và ê chề. Cũng may, họ vượt qua được vì những đứa con vô tội. Những đứa trẻ may mắn vẫn còn đủ bố mẹ sống chung với mình. Hú vía!
Không thấy hai anh bạn gặp nhau, anh này rảnh thì anh kia bận, và ngược lại. Nếu rảnh, họ ngồi riết xem ti vi hoặc đi công chuyện về thật khuya. Nếu nhà thiếu chanh thì cu tý đạp xe ra chợ mua chanh, cu tý băn khoăn không hiểu chanh nhà kia bị đắng hay sao mà mẹ không cho sang xin như trước nữa.
Vài tháng sau, anh thứ hai bán nhà dọn đi chỗ khác ở, bọn trẻ con ngậm ngùi chia tay mà không biết khi nào gặp lại, bố mẹ chúng nó không cho ai biết địa chỉ.
Một thời gian sau anh thứ nhất cũng dọn nhà chuyển sang thành phố khác, không ở Sài Gòn. Trẻ con không hiểu tại sao mỗi lần cứ nhắc đến nhà cũ là bố mẹ chúng nói lảng sang chuyện khác. Hình như cha mẹ chúng uống phải thuốc quên…
Ngôi nhà cũ bán cho hai chủ mới, họ xây một hàng rào trên sân thượng thật chắc chắn.
Trần Thị Biểu