Bỗng nhiên tiếng khánh ngân lòng
Bỗng nhiên mắt biếc môi hồng chiều Xuân
Bỗng nhiên trời đổ phong vân
Bỗng nhiên tuyết vỡ trắng ngần bàn tay
Bỗng nhiên chỉ có mấy ngày
Mà bao khắc khoải nặng vai lữ hành
Lạ chưa tôi bỗng nhớ anh
Đỗ quyên nó hót trên cành tương tư...
Trần Trúc Giang