Tôi phải mang ơn em trai mình nhiều lắm

Thứ Năm, 21/08/2008 14:05

    Thằng Dại mất đi đã để lại cho gia đình tôi bao đau đớn và nỗi tiếc thương... Và để gia đình đỡ vắng vẻ, tôi có thêm anh em cho bằng bạn bằng bè nên bố mẹ quyết định sinh thêm cho tôi một em trai nữa.Đó chính là thằng Bờm (cả nhà tôi vẫn gọi em út tôi như thế) và cũng vì vậy mới có chuyện tôi hơn em mình tới tận 20 tuổi. Nhưng đúng là niềm vui chẳng được tày gang khi mà thằng Bờm mới được hơn một tuổi thì gia đình tôi lại bị một tai hoạ thật khủng khiếp. Hồi ấy tôi đang học đại  học năm thứ hai thì bị tai nạn, chấn thương đốt sống cổ và bị liệt toàn thân! Thật đúng là hoạ vô đơn chí và cũng không biết phải nói thế nào mới diễn tả hết sự đau đớn và khổ cực mà gia đình tôi đã phải chịu đựng cho tới thời điểm này!

   Từ khi bị tai nạn phải nằm liệt giường, ngoài sự giúp đỡ của bố mẹ thì Bờm cũng là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Ngay từ khi mới có hơn một tuổi em đã phải làm những việc như mang nước, bật đài, tivi hay thậm chí là gãi đầu cho tôi. Giờ đây tuy mới 7 tuổi nhưng Bờm đã có thể giúp đỡ tôi rất nhiều việc trong sinh hoạt hàng ngày. Nhất là những hôm mà bố mẹ phải đi làm đồng thì mọi sinh hoạt của tôi chỉ có thể trông chờ vào Bờm mà thôi!  Nhiều lúc có quá nhiều việc như bố mẹ sai, anh sai, Bờm không biết làm việc nào trước liền hỏi thật ngây thơ: “Tại sao mọi người ai cũng sai Bờm thế? Nhiều việc mnhư vậy thì làm sao Bờm làm hết được?” Nghe em nói thế mẹ tôi cười và bảo: “Bờm là thằng đầu sai, không sai Bờm thì còn sai ai!”

   Tôi còn nhớ có một lần, khi ấy Bờm mới 3 tuổi, tôi nhờ làm một số việc thì Bờm khóc và nói hỗn: “Vậy đến khi nào thì anh mới khỏi bệnh và khoẻ như ngày trước?”. Quả thật lúc đó tôi chẳng biết phải giải thích thế nào cho Bờm hiểu là sẽ không bao giờ có ngày đó nhưng tôi cũng không trách nó mà chỉ thấy lòng mình quặn thắt và mắt như muốn khóc. Ngay từ những ngày đầu tôi đã biết là bệnh của mình không bao giờ khỏi được nhưng bố mẹ và em luôn hi vọng rằng chăm sóc tốt thì sẽ có ngày tôi đứng lên đi lại được như xưa. Chính vì thế mà tôi không nỡ lòng nào làm mất đi chút hi vọng dù là rất mong manh của những người thân trong gia đình mình. Riêng Bờm thì luôn hi vọng và hay nói rằng khi nào anh khỏi bệnh sẽ đi học lại, đi làm có nhiều tiền và sẽ đưa em đi chơi hay là sẽ mua cho em thật nhiều đồ chơi. Ôi, thật đúng là mơ ước của trẻ con và quả là hạnh phúc biết bao khi chúng được anh chị đưa đi chơi hay mua quà cho mỗi khi có dịp nào đó. Càng nghĩ tôi lại càng thương Bờm và cảm thấy nó thật là thiệt thòi vì đã sinh ra trong một gia đình kém may mắn như gia đình tôi. Giá mà tôi không bị nạn, gia đình không khó khăn thì chắc chắn tuổi thơ của em sẽ được trọn vẹn hơn. Với Bờm, có thể tuổi thơ của em không được sung sướng như bạn bè cùng trang lứa nhưng với gia đình tôi em là nguồn động viên, là hi vọng vào tương lai và là động lực để chúng tôi cố gắng. Riêng bản thân tôi, Bờm không chỉ là em trai, là người đã giúp đỡ và đem lại nhiều niềm vui mà tôi còn cảm thấy mình mang ơn em nhiều đến mức cả đời này cũng không sao trả hết được. Vẫn biết rằng em sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng tâm sự này nhưng qua đây tôi vẫn muốn gửi những lời nói tự đáy lòng tới Bờm, em trai tôi: “Bờm ơi,anh cảm ơn em nhiều lắm, cảm ơn vì em đã giúp đỡ anh trong suốt thời gian qua và cảm ơn em đã cho bố mẹ và anh có thêm nhiều niềm vui trong cuộc sống này. Em à, có đôi lúc em hỏi, anh đã giải thích mà em không hiểu nên anh đã cáu gắt với em. Nhưng không phải tại em dốt mà là tại anh, tại vì anh đau đớn và khổ tâm trong lòng nên hay cáu gắt chứ thực ra anh biết em rất thông minh và ham học hỏi nên cái gì cũng muốn biết. Vì anh mà em và bố mẹ phải khổ nhiều, anh ân hận lắm nhưng không biết phải làm sao cả. Trong lòng anh luôn biết ơn em nhiều lắm, cảm ơn trời, cảm ơn bố mẹ đã cho anh một người em tuyệt vời như em! Và anh hứa dù khó khăn cũng sẽ cố gắng để sau này em không phải xấu hổ vì có một người anh tàn tật và bất tài như anh.Vì thế cả hai anh em mình sẽ cùng phấn đấu nhé em”.

Anh của em: Tàn Tật Nhân!

Nguyễn Mạnh Cường
0 thích.

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Café sáng mùa đông

Đọc nhiều nhất

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Đọc TT&VH ngày 14/2/2012: Khi Barca bị tổn thương

Đọc TT&VH ngày 14/2/2012: Khi Barca bị tổn thương

Đã đến lúc Barca phải đánh thức lòng kiêu hãnh, để Champions League trở thành bi kịch như Liga.

Bạn đọc thảo luận

cua bò dọc - 2/14/2012 12:30:23 PM
Suarez đứng thứ 4 trong danh sách , vậy mà mấy culi vẫn ra sức ủng hộ anh ta . Fan của đội "nhớn" có khác , thật là "đặc biệt"
Marca de AS - 2/14/2012 12:01:34 PM
@cuời khe khẻ:bình luận chẳng liên quan gì đến vấn đề cả...tôi ko muốn bàn về vấn đề ko liên quan đến bóng đá nhưng mà bạn có chắc là bạn hiều dc dòng nhạc thính phòng ko...
MessY - 2/14/2012 12:44:20 PM
Tôi đặc biệt đánh giá cao phát biểu của Ngài Ferguson. Nhiều người nói Mourinho sẽ kế tục chiếc ghế tại Old Trafford, nhưng nếu đưa cho Mourinho đội hình hiện tại của MU, việc đầu tiên ông ta làm...
Dark_Prince - 2/14/2012 11:43:35 AM
bạn k đọc à. 22 bàn trên chấm 11m đấy là 22 bàn từ khi khoác áo Real của Ronaldo chứ k phải 22/34. bạn hiểu k... còn vế sau thì bạn nói đúng. trong mấy mùa vừa qua thì bóng...
Huy - 2/14/2012 12:39:08 PM
Trí tưởng tượng của bạn thật đáng kinh... ngạc. Đã từng có ai đó nói với bạn bị hoang... tưởng chưa? Hay bạn đi hỏi thử bác sĩ tâm lý xem sao. Lo cho bạn quá, để nặng thì nguy hiểm lắm. Hẹn bạn đêm...