Hôm trung thu, tôi tham gia buổi liên hoan ở trung tâm ngoại ngữ của bà chị họ. Tại đây tôi gặp Đ. (45 tuổi), một doanh nhân Sài Gòn thành đạt, đang ở Hà Nội để trực tiếp quản lí dự án do công ty ông ta đấu thầu. Ban đầu cũng chỉ nói chuyện mấy câu, trao đổi số điện thoại rồi những ngày sau đó, ông ta thường xuyên gọi điện cho tôi mời tôi đi ăn, đi chơi... Chỉ cần một cú điện thoại là tôi sẵn sàng bỏ học đi cùng ông ta. Ông ta rất chiều chuộng tôi, mua cho tôi xe ga, điện thoại đắt tiền và rất nhiều quần áo, đồ trang sức đẹp… Ông ta cho tôi nhiều tiền. Ông ta cho tôi biết mùi vị của cuộc sống thượng lưu là như thế nào. Đổi lại, tôi phải hết lòng cung phụng ông ta trong khoản “XXX”. Cứ như vậy được khoảng nửa năm thì ông ta về Sài Gòn, trước khi đi còn dặn tôi: “Nếu muốn vô Sài Gòn thăm anh thì cứ gọi điện, anh sẽ lo cho từ A đến Z.” Tôi chỉ cười trừ. Đến tận bây giờ ông ta vẫn gọi điện cho tôi hàng tuần.
Đ. về Sài Gòn được gần một tháng thì tôi quen V., anh ta trẻ hơn Đ., mới 37 tuổi. Anh ta đã có vợ, có con, có sự nghiệp và cũng có cả kinh nghiệm cặp kè với “chân dài”. Lần đầu tiên nhìn thấy tôi trong quán bar, anh ta lập tức đến làm quen và bảo rất thích vẻ trẻ con trong sáng của tôi. Sau đó anh ta thuê cho tôi một căn hộ chung cư ở Mĩ Đình và hàng tuần chu cấp tiền cho tôi sinh hoạt. Mỗi sáng tôi đi học bằng taxi, trưa ăn cơm ở nhà hàng trong chung cư, chiều không ngủ thì shopping hoặc đi lang thang, tối đi ăn và đi chơi cùng V., đêm về lại cố gắng hoàn thành tốt “nhiệm vụ” anh ta “giao phó”. Cho tới tận bây giờ, cuộc sống của tôi vẫn là như vậy.
* Tôi ghê tởm chính mình
Đ. và V. thường hỏi tại sao ngoài những lúc ấy, tôi không bao giờ chịu hôn họ? Hôn họ ư? Tôi nghĩ nụ hôn chỉ dành cho những người yêu nhau, mà tôi có yêu họ đâu! Không yêu họ mà tôi vẫn “cặp” với họ, thật nực cười!
Một số người đã biết chuyện của tôi, tôi biết họ xì xào điều gì sau lưng tôi nhưng tôi mặc kệ. Mà tôi nghĩ, dù cho bây giờ tất cả mọi người trên thế giới đều biết chuyện của tôi thì tôi cũng chẳng sợ, bạn bè, thầy cô, thậm chí là cha mẹ tôi cũng chẳng sợ.
Nhưng tôi lại rất sợ chính mình! Hai năm qua, tôi luôn sống trong đau khổ. Nếu nói là dằn vặt cũng không đúng, chỉ là tôi thấy ghê tởm, thấy sợ hãi chính mình trong khi tôi vẫn cứ bước chân vào con đường tội lỗi một cách vô thức.
Chẳng có ai hiểu tôi cả! Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi chính mình! Kết quả? Tôi là một con bé chưa đầy 17 tuổi và tôi đã “cặp” với hai đại gia.
Theo EVA