(TT&VH) - Quán phở bên đường Lạc Long Quân.
Chiếc Toyota màu chó mực đỗ xịch. Cánh cửa bật mở. Người mẹ vào ngoại tứ tuần núng nính trong bộ đồ trễ nải, xách ví đầm da cá sấu bước xuống. Theo sau là hai “tiên đồng” con cũng núng nính như mẹ, đi trụ từng bước dứt khoát như mẹ, mặc nhiên hai quả mông núng nính ngúc ngoắc đánh nhẹ vào mắt mấy chàng trai trẻ đang nhâm nhi cà phê ở quán bên cạnh.
Cô tiên đồng lớn cảm thấy được chú ý nên càng ngúng nguẩy, đầu lắc nhẹ làm cho hai lọn tóc hình dấu ngoặc đơn buông trước trán ve vẩy. Cái túm tóc sau ót gáy giống đuôi con gà bị chặt cụt phất nhẹ như đuôi chích chòe. Chiếc quần ngố cẩu thả để lộ hai bắp vế thợ cày, mà lại cũng giống đôi chày giã giò chắc nịch. Cái áo pun mặc trong áo bò không cài khuy, có kẻ ngang tụt thè lè hình lưỡi trâu che nửa phần mông núng nính. Tiên đồng nhỏ cũng mập ú nhưng chưa vào tuổi biết đứng xăm xoi trước gương nên không mấy ai để ý.
![]() |
Lúc này ông bố lùn tịt, dáng vẻ giống tay thợ đấu mới uể oải bước xuống. Trông họ đều mệt mỏi. Kêu bốn tái gầu ít bánh, ăn uống chiếu lệ như để đừng quên bữa.
Hàng cà phê sáng kề bên cũng đông không kém hàng phở. Chiếc rèm lá buông treo hờ hững luôn ở trạng thái đu đưa như có gió thổi bởi khách ra vào liên tục. Một khách trung niên bước vào chọn góc khuất, xòe tờ báo, tay kia móc túi áo ngực thờ ơ ném bao ba số xuống mặt bàn, hắng giọng: “diêm”. Cô bé chạy bàn lướt nhanh như gió đến trước mặt thượng đế trẻ, đặt nhẹ hộp quẹt lên mặt bao thuốc dúm dó: “anh dùng gì ạ”.
Phía bàn bên ba ông véc đen, giày đen, sơ mi trắng phanh cổ, tóc đen nhức, chân tóc lóe sáng, đang rụi đầu chuyện trò vui vẻ về một dự án nào đó . Nhác thấy một ông trong nhóm nhắc tới tên một anh lớn đang làm quan cỡ bự với vẻ kính trọng y như vừa ngồi ăn sáng với nhau, thì anh chàng câu cá trộm hồ Tây lướt vào, nhoẻn cái miệng vô duyên khích bác với cái giọng ăn mày dĩ vãng “À tay ấy ngày xưa học cùng mình, đốt đặc”. Ba người quen của anh ta nín lặng về câu nói sỗ chạm vào ông anh đáng kính của họ. Tay câu cá biết thế, nhưng không thèm để ý, hắn kéo ghế ngồi vào góc, nói to:“Li đen đá nhé. Không đường” và quên luôn câu chuyện vừa xong.
Góc trong cùng, một đôi uyên ương già cũng đang mặn câu chuyện đi Yên Tử. “Uyên ương” nữ than vãn về cái chân chết tiệt, chưa trở trời đã đau nhức thì được “uyên ương” nam động viên: “đi có cáp treo, sợ gì”.
Thằng cu đánh giày nhọ nhem, nói tiếng Thanh còn vênh xa với giọng Hà thành lợi dụng lúc con bé chạy bàn vào lấy cà phê cho khách, thò đầu ngó ngiêng xem ai có nhu cầu đánh giày không. Nhác thấy bóng con bé quay ra đã lén rút nhanh ra ngoài tránh kịp câu đuổi. Cùng làm thuê cả, nhưng biên chế quán và biên chế vỉa hè vị thế cũng rất khác nhau.
Quán buổi sáng giống một xã hội thu nhỏ.
Đông Ngàn
