Bóng đá Italy

Khi những gã điên làm chủ tịch: Những kẻ ngông cuồng

30/08/2011 13:14 GMT+7 Google News

(TT&VH) - Những người Arab chưa đổ bộ lên đất Ý để thôn tính một CLB nào đó như đã làm ở Anh hay Tây Ban Nha, nhưng người Mỹ thì đã đến và chiếm lấy Roma. Còn những người Nga? Họ cũng đã có mặt, nhưng không đủ tiền để mơ đến những đội bóng đang đá ở Serie A.

Thế nên đừng ngạc nhiên khi bạn (cũng như tôi) đọc được mẩu tin này: “Phó chủ tịch Alexey Samokin tuyên bố, trong thời gian không lâu nữa, chủ tịch Yuri Korablin sẽ chính thức điều hành đội bóng”. Spasibo (cám ơn, tiếng Nga). Cái tin ấy nói về việc Korablin, ông chủ của một tập đoàn tài chính Nga vừa mua được đội bóng của thành phố nổi trên mặt nước Venezia, đội sau khi phá sản hiện đang chơi ở tận hạng Serie D (nghiệp dư). Korablin, từng là chủ của đội Khimki ở giải vô địch Nga, đã tuyên bố sẽ đưa Venezia lên Serie A trong thời gian sớm nhất. Dân Venezia, vốn đã quá quen với việc một gã điên nào đó mỗi năm thỉnh thoảng rỗi hôi đưa ra những “sáng kiến” nhằm cứu thành phố khỏi bị chìm xuống biển, phì cười, vì họ biết Korablin keo kiệt đến nỗi thậm chí còn suýt nữa không xì ra vài trăm nghìn euro để đăng kí cho đội dự giải vô địch nghiệp dư vừa rồi. Vậy mà tại calcio, những người giỏi “chém gió” như Korablin “hơi” nhiều (xem bài cột phải).

Phó chủ tịch Siena, Valentina Mezzaroma (người cầm áo), trong buổi giới thiệu áo thi đấu của Siena tại Serie A - Ảnh Getty

Không nghi ngờ gì nữa, trong số tất cả các chức danh liên quan đến bóng đá, thì “chủ tịch” là chức danh duy nhất không cần bằng cấp. Để trở thành chủ tịch của Milan hay Roccacannuccia (đội bóng đá 7 người ở Lecce, miền nam Italia), chỉ cần bỏ ra nhiều tiền, có khả năng lãnh đạo, thậm chí có khả năng đấu võ mồm với các đồng nghiệp và báo chí. Các thống kê ở Italia trên số chủ tịch CLB ở 4 hạng chuyên nghiệp cho thấy cứ 10 chủ tịch thì 8 người chưa từng chơi bóng hoặc không biết gì về bóng đá trước khi làm chủ một đội nào đó. Khi thâu tóm Napoli, lúc đó vừa phá sản và tụt xuống Serie C, nhà làm phim Aurelio De Laurentiis thổ lộ rằng ông “chẳng hiểu gì về bóng đá cả”. Bây giờ, sau mấy năm “kinh nghiệm”, thậm chí ông còn nhảy vào can thiệp về chiến thuật với HLV Mazzarri. Chính De Laurentiis cũng bảo rằng, bóng đá là một thứ kinh doanh. Mỗi đội bóng là một doanh nghiệp, và cách làm bóng đá tốt nhất không phải là đội bóng ấy chiến thắng, mà là có lãi. Nhưng trên thực tế, tại sao đã biết làm bóng đá là tốn kém mà người ta vẫn cứ nhảy vào, nhất là ở các hạng dưới? Tại Serie A, ít ra người ta còn có thể sống bằng tiền bán bản quyền truyền hình. Nhưng từ hạng Lega Pro (hạng C) trở xuống, các CLB sống chủ yếu bằng tiền tài trợ. Thế nên, chỉ trong một vài năm, có ít nhất 80% các CLB đổi chủ. Điều “được” khi trở thành chủ tịch một CLB ở Ý là tiếng tăm (Một ví dụ điển hình: nếu Lotito không mua lại Lazio trên bờ vực phá sản, có lẽ chỉ có dăm trăm công nhân vệ sinh và từng ấy vệ sĩ biết đến ông là chủ của họ. Chẳng là, ở ngoài đời, Lotito sở hữu mấy công ti vệ sinh môi trường và cho thuê vệ sĩ ở Roma…)

Tất cả đều muốn trở sở hữu các CLB

Trở thành chủ tịch một đội bóng là cơ hội để nhiều người biết đến hơn cả, để dễ dàng tiếp cận giới chính trị, dễ dàng kiếm các hợp đồng béo bở, thậm chí dễ dàng kiếm phiếu trong các cuộc bầu cử ở địa phương. Thế nên, không có gì ngạc nhiên khi không chỉ có các nhà hóa dầu, các doanh nhân giàu có bậc nhất đất nước sở hữu các CLB ở các hạng. Cầm đầu các đội bóng còn có các ông chủ các hiệu tạp hóa, quán ăn, các xưởng cơ khí, thậm chí các nha sĩ, và những… tài xế xe tải đường dài. Sự quan tâm của họ cũng khác nhau. Trong khi anh em Della Valle, chủ sở hữu của tập đoàn Tod’s sản xuất các đồ giày dép cao cấp, đầu tư vào Fiorentina ở Serie A, thì Renzo Rosso, chủ thương hiệu quần áo nổi tiếng Diesel lại sở hữu đội Bassano ở hạng Lega Pro 2 (Serie C2 trước kia), trong khi ông vua của ngành may và kinh doanh sơ mi Italia, Brunello Cucinelli, vẫn ngây ngất ở tận hạng D với đội Castel Rigone. Mà quả đúng là nhiều tay nhà giàu Ý như Rosso hay Cucinelli thích thú cái cảm giác ngông cuồng, là nuôi dưỡng hy vọng lên Serie A từ những đội bóng…nghiệp dư. Ở những hạng đấu mà thế giới bóng đá văn minh hầu như không biết đến ấy, có những ông vua của nước Ý trên lĩnh vực thép (Pasini, đội Feralpi Salo), xi măng (Colaiacovo, đội Gubbio). Có những chủ tịch đã dành tặng chiến thắng của đội mình cho ông bạn là một trùm mafia đang lẩn trốn (đội Akragas ở Sicilia), nhưng cũng có những chủ tịch là linh mục chống mafia, như cha Antonio Manganiello, đứng đầu một đội bóng ở khu Scampia nhung nhúc camorra (mafia Napoli) ở ngoại ô Napoli.

Để kết thúc bài này, tôi xin khẳng định là trong thế giới các chủ tịch bóng đá ở Ý không chỉ có các “gã”. Tại Serie A, Rosella Sensi đã rời chức chủ tịch CLB Roma để đến làm việc tại Tòa thị chính Roma, phụ trách tổ chức sự kiện. Nhưng những bóng hồng không mất đi, khi ở Lecce, có Isabella Liguori, ở Milan có Barbara Berlusconi (chủ tịch tương lai của Milan). Nhưng trong khi Barbara vẫn còn đang “học việc” quản lí, thì nàng đã có một đối thủ hơn nàng 10 tuổi, cũng tóc vàng và xinh không kém nàng hiện đã là phó chủ tịch đội mới lên hạng Siena, Valentina Mezzaroma. Nàng nóng nảy, cương trực, có cái nhìn sắc lạnh và sexy như núi lửa. Serie A bây giờ cần cái chất “núi lửa” ấy của nàng, cũng như nụ cười mê hồn của Barbara…

                                    Anh Ngọc

 anhngoc.ttvh@gmail.com

                         

"Chém gió” như Joseph Cala

Sự thật là ở Italia, các HLV bản địa bắt đầu nóng mặt vì sự xuất hiện của một số “đồng nghiệp” ngoại quốc “chém gió” còn hơn họ. Trước khi DiBenedetto, một tay giang hồ trong giới tài phiệt Mỹ gốc Ý, mua lại Roma, thì người đồng hương với ông ta là Joseph Cala đã đổ bộ xuống Salernitana, đội bóng miền nam Italia đang đứng trước nguy cơ phá sản. Cala, một nhà xây dựng đã làm tạo nên nhiều resort, nhà hàng và đang ủ mưu xây những “căn hộ dưới mặt nước”, đã hứa đưa Salernitana vào tập đoàn Cala Corporation của ông. Ngày ông nắm quyền tại CLB, ngày đầu tiên trong số…13 ngày ông làm chủ tịch, một băng rôn với dòng chữ phấp phới bay trước trụ sở CLB: “Với Cala, ngay lập tức Salernitana lên Serie A”.

Cuối cùng điều gì đã xảy ra? Cala ra đi không kèn không trống. Salernitana vỡ nợ và bị đánh tụt xuống Serie D, được nhà thầu xây dựng nổi tiếng Gianni Mezzaroma mua lại và đương kim chủ tịch Lazio ở Serie A là Claudio Lotito là người đứng đầu HĐQT của đội. Họ làm thế để làm gì? Đội bóng được coi là quà cưới cho đôi vợ chồng Marco Mezzaroma-Mara Carfagna. Marco là con trai của Gianni và là anh em họ với Lotito. Còn nàng Mara là cựu Bộ trưởng bình quyền. Nàng muốn dùng đội bóng làm cầu bật chính trị cho mình trong các cuộc bầu cử sắp tới!

Các vị chủ tịch Serie A, họ là ai?

35 năm tuổi tời cách biệt giữa vị chủ tịch trẻ nhất của Serie A (Andrea Agnelli, Juventus, sẽ tròn 36 tuổi vào tháng 12 này) và người nhiều tuổi nhất (Maurizio Zamparini của Palermo, tròn 70 tuổi tháng 6 vừa rồi, hiện là chủ của hệ thống siêu thị “Emmezetta” trên toàn quốc Italia). Một điều đáng chú ý: lứa chủ tịch ở tuổi U40 dạo này ngày càng nhiều. Họ là Tommaso Ghirardi (Parma, 36 tuổi, chuyên sản xuất vòng bi), Igor Campedelli (Cesena, 37 tuổi, kinh doanh bất động sản và du lịch) và Massimo Mezzaroma (Siena, 39 tuổi, xây dựng và bất động sản).

Những chủ tịch đứng đầu đội bóng lâu năm nhất là Luca Campedelli (Chievo, kinh doanh bánh ngọt) và Massimo Cellino (Cagliari, bán bột mì), đều từ năm 1992. Giampaolo Pozzo (Udinese, sản xuất đồ gia dụng) và Silvio Berlusconi (Milan, truyền thông, quảng cáo và xuất bản) đều là chủ sở hữu các CLB của họ từ năm 1986, nhưng nhiều năm không làm chủ tịch đội. Có 3 chủ tịch mới lần đầu xuất hiện ở Serie A, là Isabella Liguori (Lecce, thương mại dịch vụ), Albano Guaraldi (Bologna, xây dựng) và Thomas DiBenedetto (Roma, kinh doanh quỹ đầu tư).

DiBenedetto, 61 tuổi, người Mỹ gốc Ý, là chủ tịch người nước ngoài duy nhất ở Serie A, cũng là người mới nhất được bổ nhiệm. Trong khi đó, Isabella Liguori là nữ chủ tịch duy nhất tại giải đấu lớn nhất của Ý, và là nữ chủ tịch thứ 4 tại giải này, sau Flora Viola và Rosella Sensi (Roma), và Francesca Menarini (Bologna). Chủ tịch duy nhất tại Serie A đã từng chơi bóng chuyên nghiệp là Antonio Percassi (Atalanta). Chỉ có điều, trong những năm tháng đỉnh cao của sự nghiệp kéo dài gần 10 năm của mình trong thập niên 1970, Percassi được đá chính ở Serie A đúng…7 trận (6 với Atalanta và 1 với Cesena)!



Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm