“Người đặc biệt” phải luôn đặc biệt
![]() “Người đặc biệt” phải luôn đặc biệt |
Nặng nề và khốn khổ đến thế ư? Nếu ông đã tấn công những người khác trước và họ phản ứng lại, tại sao ông cho là họ có ý xấu với mình? Ai đã đẩy ông đến mức ghét Italia, hay chỉ đơn giản nêu lên như thế để biện hộ cho lí do ra đi? Một tên camorra Napoli đã gửi ông một viên đạn trong phong bì, một tên mafia Palermo biếu ông một cái đầu cừu vấy máu, hay tự ông có suy nghĩ là cả nước Ý muốn giết ông và nếu thế, tại sao ông lại đến đây? 6 năm trước, lúc Porto đăng quang ở Gelchenkirchen cho chức VĐ Champions đầu tiên sau 17 năm, người ta cũng thấy ông khang khác, lạnh lùng và kiêu hãng. Vì lúc ấy ông đã biết chắc sẽ đến Chelsea. Người chiến thắng không bao giờ biết dừng lại và cũng như Hoàng đế Napoleon, ông kiếm tìm những thắng lợi để nuôi thắng lợi và luôn giữ cái mặt nạ không rơi xuống. Ở Siena, ông đã khóc, một điều hiếm hoi, nhưng ở Madrid, có lẽ ông sẽ cười hớn hở kể cả khi Inter thất bại. Có thểcoi Mourinho nhưmột nhàtỉphú theo xu hướng chính trịbảo thủ.Ông ta có thểsẵn sàng từbỏtất cảvà cóthểvùng vằng đòi bỏđi bất cứ lúc nào, vàsửdụng báo chí một cách thành thạo để nhờ họ nói thay cho mình. Ông tỏ ra dễ thương khi Inter thua, nhưng cũng không ngại ngùng tạo ra những cơn cuồng nộ ngay cả khi Inter thắng lợi, luôn đẩy đội bóng vào một tình thế ngột ngạt tưởng muốn đứt dây thần kinh, tạo ra cảm giác rằng ban huấn luyện của đội bóng không hề có ý nghĩa gì so với ông, và mọi HLV khác luôn ghen tức với ông. Ông xoay tất cả như chong chóng để không ai xoay mình.
Mourinho cũng như Don Juan
Phải, một khi người ta nhận 11 triệu euro/năm, người ta phải luôn làm cho mình đặc biệt, theo mọi nhẽ. Thế nên các phóng viên phải là lũ “điếm trí thức”, những kẻ chống lại ông muôn đời chỉ là “zeru tituli” (không một danh hiệu). Với ông, calcio chỉ gồm toàn những kẻ đạo đức giả và nó xấu xa, nhưng trên thực tế, trong chừng mực nào đó, ông cũng đóng kịch, và bởi ông chiến thắng, nên người ta cho là ông đúng, những gì không thuộc thế giới của ông là bẩn thỉu. Ở Setubal, quê ông, người ta bảo ông chưa bao giờ là một kẻ giả dối, cục cằn, thô lỗ và ngạo mạn. Nhưng trên sân bóng, trong những phòng họp báo, là một Mourinho khác, khoác lên mình một bộ mặt khác, gồng lên để chiến thắng và lúc nào cũng xây nên một Vạn Lí Trường Thành nhằm ngăn giữa Bạn và Thù, theo sự lựa chọn của ông. Bóng đá với Mourinho là một sự lao động đến kiệt quệ, và chiến thắng theo những cách phi thường nhất. Inter luôn là những chiến sĩ Sparta như trong phim “300” và cuộc đối đầu nào cũng như trận đánh trên đèo Thermopile của họ năm 480 trước C.N, với kẻ thù luôn đông gấp bội. Bây giờ, trước trận đánh lớn nhất của đời ông sau mấy năm, vị thống lĩnh chuẩn bị bỏ đi, như một người chiến thắng (về mặt truyền thông), dù ở trận đánh ấy, ông có thể thất bại (về mặt chuyên môn, trên sân cỏ).
Italia yêu ông và Italia ghét ông. Nước Ý bóng đá chia rẽ vì một người đàn ông BĐN, điều chưa từng xảy ra trong lịch sử calcio. Nhưng bây giờ, điều đó xảy ra, vì người đàn ông ấy là Mourinho, người muốn rời bỏ Italia không phải vì ông không cảm thấy đấy là nhà (một người luôn muốn đi chinh phạt chỉ coi nơi chôn rau cắt rốn của mình là nhà) mà vì ông giống Vasco da Gama, không bao giờ hài lòng với một vùng đất mới phát hiện được, hay như Don Juan, “cưa” hết cô nọ lại cô kia. Nước Anh đã nhớ ông, giờ đến lượt nước Ý, vốn từng yêu và ghét chính mình, giờ đã biết yêu một kẻ ngoại bang...
|
Không muốn dính dáng đến Calciopoli 2? Bỏ đi, sang Real Madrid, “không phải vì tiền”, như ông bảo, mà vì những khát khao chinh phục. Ông cũng như Capello 4 năm trước, rời Juve, khi biết đội bóng của mình sẽ mất tất cả vì Calciopoli. Mourinho bây giờ ra đi, khi đã lên đỉnh cao với Inter, trong cái năm Inter có nguy cơ vấy bẩn vì những can dự của chính họ trong scandal 4 năm về trước, giờ mới được đưa ra ánh sáng. Ông không muốn mang tiếng vì nó, nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. |
