Bóng đá Italy

Calcio khủng hoảng: Một nền bóng đá không còn sức sống

13/07/2009 07:48 GMT+7 Google News

(TT&VH CT) -  Tụt hậu không chỉ về tổ chức, kinh tế mà còn cả kỹ thuật. Tây Ban Nha và Brazil, những đội bóng hàng đầu thế giới hiện tại, chú trọng vào chất lượng lối chơi, trong khi ở Serie A, chỉ có cơ bắp của Inter là chiến thắng.

Thất bại ở Confederations Cup 2009 vừa qua đã phơi bầy tất cả những hạn chế của không chỉ của đội tuyển, mà còn của cả nền bóng đá Italia, vốn vẫn cồn tôn thờ những cầu thủ già cỗi (nhưng mãi mãi xanh tươi trong mắt họ) như Cannavaro. Ở tuổi 19, Pato đã là ngôi sao của Dunga, trong khi Balotelli vẫn bị đầy đọa với đội tuyển U-21 Italia. Dưới đây là bài viết của Adalberto Bortolotti, nhà bình luận hàng đầu về bóng đá Italia.

“Calcio đang khủng hoảng, nhưng không phải bây giờ mới thế, mà đã từ lâi rồi. Khủng hoảng về tổ chức và cơ sở hạ tầng, vì các SVĐ của chúng ta đứng hàng bét ở châu Âu về tiện nghi và hiện đại. Khủng hoảng về đạo đức, bởi làn sóng bạo lực và phân biệt chủng tộc đã quay trở lại. Khủng hoảng về kinh tế, vì các CLB của chúng ta, kể cả các đội mạnh nhất, đã không thể đủ sức cạnh tranh với các đối thủ trên bình diện quốc tế và đó cũng là một trong những lý do khiến chất lượng kỹ thuật của chúng ta ngày càng nghèo đi. Khủng hoảng về hình ảnh, vì nhiều cầu thủ giỏi sẵn sàng chấp nhận hưởng mức lương thấp hơn để bỏ trốn ra nước ngoài, trong khi cách đây chưa lâu, điều ngược lại xảy ra. Khủng hoảng về thành tích, bởi hai mùa bóng liên tiếp, các CLB của chúng ta đã bị loại khỏi Champions League ngay khi giải đấu bước vào giai đoạn hấp dẫn nhất. Chỉ có những show bóng đá loại rẻ tiền là vẫn cứ đem lại những điều lạc quan giả tạo và ngày nào cũng nhai nhải câu: Chúng ta là những nhà vô địch thế giới. Sau thất bại nhục nhã của “Azzurra” ở Nam Phi, tại giải Confederations Cup 2009, chẳng còn ai nhắc đến những điều có vẻ cao siêu ấy nữa.

Những tài năng trẻ như Mario Balotelli chưa được trao cơ hội ở đội tuyển quốc gia

Các World Cup cứ bốn năm mới tổ chức một lần. Nhưng giữa hai kỳ World Cup, thời gian trôi nhanh như gió thổi, và không chỉ có các ông bà cụ mới già đi, mà còn cả các nhà vô địch thế giới. Lippi có lẽ hiểu điều ấy, nhưng ông vẫn cứ ôm ấp trong lòng đội ngũ những người đã cùng ông lên ngôi ở Berlin mùa Hè 2006 và vẫn đóng chặt cửa với thế hệ trẻ tài năng của đất nước. Thất bại ở Confederations Cup 2009 với những cầu thủ già nua đã một lần nữa đặt Lippi vào tình trạng báo động, khi World Cup 2010 chỉ còn một năm nữa là bắt đầu. Vậy có kịp thay đổi một điều gì đó không? Bora Milutinovic, người đã đưa một loạt đội tuyển vào đến vòng chung kết World Cup khẳng định rằng, “đã quá trễ cho một sự thay đổi ở đội tuyển Italia”.

Italia đã là vô địch thế giới trên đất Đức, trong những đêm huyền ảo mà không một tifosi nào được phép lãng quên. Nhưng họ chỉ là đội đá tốt nhất trong một tháng World Cup, và ngoài giải đó ra, Italia chỉ còn là một đội trung bình, bị làm suy yếu bởi những tính toán quá cầu toàn và thận trọng của Lippi và những cuộc đấu đá trong nội bộ LĐBĐ Italia. Chức vô địch thế giới ấy là hoàn toàn xứng đáng, giành được trong một hoàn cảnh đặc biệt, có lẽ không bao giờ lặp lại nữa. Từ năm 2006, cán cân quyền lực bóng đá thế giới đã thay đổi, nhưng người Italia vẫn thế, vẫn sống như thời điểm họ chiến thắng ở Berlin cách đây ba năm.

Trong bóng đá, người ta nói đến một vòng tuần hoàn, nghĩa là những chu kỳ lặp lại. Tôi có cảm tưởng là trong khi thế giới tiến lên, chúng ta đã lùi lại. Các HLV ở Serie A đang yêu cầu các cấu thủ của mình đem chiều cao và cân nặng ra để chiến đấu, thay vì tài năng. Những ai chiến thắng đặt ra luật lệ và trên đấu trường trong nước, ba năm chiến thắng liên tiếp của Inter là nhờ cơ bắp. Nhưng Inter thất bại trên đấu trường quốc tế, và đến giờ, người ta hiểu được tại sao Mancini không thoát khỏi việc bị sa thải. Nhưng ngay cả Mourinho, được đưa về sau khi Moratti “đá đít” Mancini, cũng không thành công như mong đợi. Vị HLV người BĐN đã nói thẳng rằng, “Đội bóng tôi hiện nay dẫn dắt dất không thể đoạt đến chức vô địch Champions League. Thử tượng xem, Inter sẽ ra sao mất nối hai viên ngọc chói sáng Ibrahimovic và Maicon?

Marcello Lippi đang đối mặt với nhiều sức ép và sự chỉ trích

Bây giờ, điều rất rõ ràng là calcio đã mất đi ngôi vị hàng đầu từ lâu. Các trường phái bóng đá đang gặp thời là Brazil và Tây Ban Nha, chưa nói đến vai trò của Argentina dần dần được củng cố, đều chơi một thứ bóng đá dựa trên kỹ thuật, dựa vào chất lượng cầu thủ và khả năng cầm quân của các HLV. Ở Italia, chất kỹ thuật giờ đang dần mất đi, thay thế vào đó là cơ bắp. Đội tuyển Italia bây giờ là ánh xạ từ một nền bóng đá khủng hoảng như thế: Nó chơi một thứ bóng đá mệt mỏi, không có điểm tựa về tinh thần và hoàn toàn thiếu một định hướng phát triển cho tương lai, một khi vẫn khư khư giữ nguyên tư duy làm bóng đá cũ kỹ.

Thứ bóng đá cơ bắp đang được người Italia tung hô, nhưng nó đã trở thành lỗi thời trong nền bóng đá thế giới. Không ngạc nhiên khi trường phái bóng đá Latin vẫn không ngừng thắng thế. Ngay cả đại diện tiêu biểu của một nền bóng đá điền kinh là đội tuyển Anh cũng đã thay đổi. Fabio Capello đã gây ngạc nhiên khi không chỉ mang đến đây thứ bóng đá của hiệu quả, mà còn ngoạn mục và rất lôi cuốn. Vấn đề nữa là tuổi tác. Ở mọi nơi, những cầu thủ trẻ ngay lập tức có chỗ đứng, dù là ở các CLB hay ĐTQG, nhưng ở Italia, mọi chuyện đều khác. Ở tuổi 27, Cassano vẫn bị coi là một cầu thủ trẻ, và anh không biết đến bao giờ mới vượt qua những kì sát hạch liên tiếp đặt ra nhằm ngăn anh vào đội tuyển Italia.

Những cầu thủ trẻ tài năng không hề ít trên sân cỏ Italia, và họ đã thể hiện năng lực của mình trong mào áo U-21. Nhưng điều đau lòng là cầu thủ ấy chỉ tỏa sáng được ở các đội tuyển trẻ, và sau đó biến mất, thậm chí không hề có tên trong danh sách triệu tập của ĐTQG. Pato và Balotelli là 2 tên tuổi đáng chú ý của 2 đội bóng thành Milano. Nhưng trong khi Pato được tin cậy và giao suất đá ở ĐTQG của Dunga (anh đã chơi nhiều trận và ghi không ít bàn thắng), thì Balotelli chỉ có thể hài lòng với một vị trí ở đội tuyển U-21 Italia mà không dám đòi hỏi gì thêm nữa. Santon, người có sức mạnh của tuổi trẻ và cá tính của một cựu binh, có thể đá chính ở bất cứ đâu. Thế mà ở ĐTQG, Lippi không cho anh lấy một cơ hội thể hiện, mà lấy vị trí hậu vệ cánh trái của anh cho những cựu binh, những người đã xuống cả sức lực lẫn phong độ, nhưng vẫn chắc suất, vì họ là những công thần kể từ ngày đăng quang ở World Cup 2006.

Những lời hứa hẹn hết sức nhỏ giọt về việc trẻ hóa dần dần đội ngũ bị quên lãng, và ở Confederations Cup 2009, thay vì được chứng kiến những điều mới mẻ và hy vọng từ đội quân của Lippi, người ta đành hài lòng với kỷ lục về số trận thi đấu cho ĐTQG của Fabio Cannavaro, người đạt bằng thành tích 126 trận chơi cho “Azzurra” của Maldini. Trong khi ấy, những người dự trữ cho Cannavaro ở ĐTQG hoàn toàn không có, đúng hơn, là có, nhưng người ta chỉ còn biết tin cậy vào những Legrottaglie, 34 tuổi vào năm 2010, và Materazzi, 37 tuổi. Khung cảnh đang diễn ra ấy rõ ràng là không có những dấu hiệu tốt đẹp để lạc quan. Kaka đã bỏ đi. Ibrahimovic sắp theo nổt. Milan phải bán cầu thủ vì thua lỗ. Serie A chỉ mua bán trong nội bộ. ĐTQG xuống cấp. Người Ý chẳng học được gì từ những nền bóng đá đang tiến bộ khác, và tiếp tục tụt hậu không phanh. Một năm nữa là World Cup bắt đầu, và bây giờ, người ta vẫn tự hỏi, chúng ta có phải là những nhà vô địch thế giới?
 
Anh Ngọc (Roma, Italia)

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm