V-League

HLV ở Bóng đá Việt Nam: Vũ điệu 4 cái chân ghế

21/04/2010 12:55 GMT+7 Google News
(TT&VH) - HLV ở V-League vẫn là những người bị “ngược đãi” nhiều nhất, khi họ không chỉ là thành tố “rẻ” nhất khi các ông chủ bỏ tiền ra xây một đội bóng, mà còn chưa được nhìn nhận tương xứng với vai trò của mình.

Triết lý trung thành


Khi ĐTLA mời về Ricardo Formosinho, họ  cũng nhấn mạnh tới chi tiết  ông ấy là trợ lý  của Mourinho tại Porto 5 năm về  trước, và cũng tổ  chức một lễ ký kết có  sự hiện diện của truyền thông, nhưng yếu tố PR (làm thương hiệu) ở đây không phải là tối quan trọng. “Gạch” không PR theo cách thuê một ngôi sao thế giới nhưng bị què chân kiểu XMHP với Denilson. Họ muốn tiếp tục một truyền thống của CLB đã được gây dựng kể từ khi nó xuất hiện ở V-league: trung thành với việc sử dụng HLV người Bồ Đào Nha.



ĐTLA thuê Ricardo Formosinho để tiếp tục duy trì truyền thống dùng HLV Bồ Đào Nha - Ảnh:Nguyễn Hòa

Nhưng sự  mỏng manh và rủi ro của nó  lại nằm ở chỗ: tự  bản thân yếu tố quốc tịch không bao giờ làm nên thành công trong bóng đá. Việc nhất định phải tìm kiếm được một HLV Bồ Đào Nha trong khi họ không có đủ khả năng để thẩm định năng lực, sự tương thích của các HLV mục tiêu, nên vô tình lại biến ĐTLA trở thành một CLB duy ý chí trong việc chọn thuyền trưởng.  

HAGL cũng thuộc dạng này, trung thành với các HLV người Thái Lan. Nhưng Thái Lan chỉ là cường quốc số 1 của khu vực về thành tích, về chất lượng cầu thủ, chứ không phải là nơi có nhiều HLV xuất sắc nhất Đông Nam Á.  


Trên thực tế,  ở ĐNA, chỉ có  Việt Nam mới coi các HLV Thái Lan là  “thày ngoại” (hiểu theo khái niệm  đồng nghĩa với chất lượng cao) và ở Việt Nam cũng chỉ có đúng HAGL là tin vào điều đó.  


Nhưng dù sao thì ý thức về một truyền thống, về tính bản sắc cho đôi bóng như thế cũng là một nỗ lực và là sự tiến bộ so với một mặt bằng ở V-League làm bóng đá theo ngẫu hứng và tư duy khá “thập cẩm”.


Triết lý  “vái tứ phương”


XMHP là  đội bóng điển hình cho trường phái này. Sự thay đổi thể chế (chuyển từ bóng đá quốc doanh sang tư doanh) vẫn chưa chấm dứt một tình trạng là đội bóng ấy có thể đưa bất cứ ai về làm HLV trưởng và cũng có thể chấm dứt công việc của họ bất kỳ lúc nào. Họ đã đưa về từ HLV Nguyễn Văn Dũng, một người không được chính quê hương Nam Định của ông trọng dụng, hay Dominique Fernandez (người Pháp, cựu HLV U23 Lào) cho tới Luis Alberto, Alfred Riedl rồi ông Vương Tiến Dũng. Giữa họ không chỉ không có điểm chung về “nguồn” mà cũng khác biệt về quan điểm, triết lý chiến thuật và lối chơi.


Các đội bóng còn lại cũng không khá hơn, mà chỉ kém hơn về mức độ hay tần suất thay đổi HLV, như Ninh Bình, HPHN, thậm chí cả Bình Dương cũng không phải ngoại lệ.


Hệ quả


Bóng đá Đà Nẵng đang đứng ở ngôi vị số 1 không chỉ vì họ đã bán CLB cho doanh nghiệp, mà ở đó người ta đã thấy nó rút chân ra khỏi vòng xoáy thay HLV liên kỳ hồi và bất cứ ai cũng có thể được họ mời đặt vào chiếc ghế có vai trò cầm lái.  


Nam Định có thể vẫn đang vật lộn với cuộc chiến trụ hạng nhưng họ lại có một cơ sở để tiếp tục duy trì sự tồn tại của mình khi tiếp tục tin dung HLV Ngọc Hảo để duy trì một lối đá có đường nét và xây dựng kỷ luật đội bóng với nguyên tắc xếp đội hình xuất phát không cần phải lệ thuộc vào tuổi tác hay danh tiếng. Nói cách khác, ở Nam Định, không ai hiểu người Nam Định hơn người Nam Định, đó là triết lý, và là sự bù đắp cho một sai lầm là đã chậm bắt nhịp với tiến trình doanh nghiệp hóa bóng đá.   


Và HN T&T nữa, có thể là họ chỉ vô tình, nhưng sự lựa chọn Phan Thanh Hùng lại giúp đội bóng này đứng trước cơ hội làm nên lịch sử, khi mà lối đá ông Hùng tôn thờ là kỹ thuật, phối hợp bóng ngắn.


Dường như ở Việt Nam, yếu tố phù hợp tương thích giữa HLV với phong cách và lực lượng của CLB không được đếm xỉa, dù ai cũng thuộc lòng triết lý đi xe hơi chỉ oai và tránh nắng mưa, chứ để đi nhanh và đến đích sớm trong thành phố, tránh tắc đường, thì chưa có gì chuẩn hơn một chiếc xe gắn máy.


Phong Vũ

Người quan sát

Hãy khoan nói tới chuyện HLV Mai Đức Chung có thực sự là người “trọng nghĩa khinh… tiền” hay không, mà khẳng định, rằng ông Chung làm thế là để cứu chính ông.
Nếu ông chấp thuận ngồi vào cái ghế Giám đốc Kỹ thuật (một chức danh vô thực ở XMHP), trở thành của để dành, hoặc “cái dao” để lãnh đạo đội bóng đất Cảng “tiếp cận” HLV đương nhiệm là ông Dũng từ sau lưng, thì cũng không có gì đảm bảo, ông không bị đối xử giống ông Vương Tiến Dũng về sau.

Ông Dũng và ông Chung cùng một týp nhẹ nhàng chứ không dùng bàn tay sắt, thậm chí ông Dũng còn có vài ưu điểm so với ông Chung, như được các cầu thủ ủng hộ (không chỉ ở XMHP). Thế nên, viễn cảnh từ “thủ phạm” trở thành “nạn nhân” càng dễ xảy ra.

Sau vụ Thể Công đưa ông Lê Thụy Hải về để sẵn sàng thay HLV Vương Tiến Dũng mùa 2009 đã khiến cho cả 2 thất bại và đội bóng Quân đội từ chỗ ứng viên vô địch đầu mùa đã bị xóa sổ cuối mùa, tưởng như đã có một bài học về cách dụng nhân, nhưng xem ra điều đó không hề có chút giá trị.

Bình Dương cho tới giờ, có thể sẽ không đi vào vết xe đổ của Thể Công, nhưng cũng chẳng có gì là đảm bảo họ sẽ leo trở lại đỉnh vinh quang bằng cách làm ngay cả chiếc ghế HLV cũng có dự bị.

HLV ở Việt Nam giờ đây có lẽ là thành tố rẻ nhất khi các ông chủ xây dựng một đội bóng. Ngay cả mức lương khủng nhất dành cho HLV nội ở Ninh Bình đối với ông Lê Thụy Hải là 100 triệu/tháng suy cho cùng cũng chỉ bằng 1/10 số tiền thưởng cho một trận thắng nào đó của đội bóng xứ đá vôi và dê núi. Hoặc mức lương tháng 50 triệu của ông Vương Tiến Dũng là quá nhỏ so với số tiền mà đội bóng đất Cảng thường phải trích ra để lo trả án phạt của VFF sau các vụ lộn xộn trên sân hoặc để lo cho cái sân Lạch Tray ấy làm sao không bị treo thêm một lần nữa.

Hầu hết các HLV khi bị sa thải, CLB thậm chí không cần thông báo, để “người làm thuê” biết điều đó qua truyền thông, và chỉ cần bồi thường một vài tháng lương là đủ.  

Phải chăng vì rẻ mà các ông chủ CLB có thể cư xử với các HLV, người đáng ra phải là quan trọng nhất đối với sự thành bại của một CLB, lại chỉ giống như một món đồ chơi?

Phạm Tấn


Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm