(TT&VH) - Một cầu thủ nội với khả năng chuyên môn có hạng và gần như không thể thiếu trong đội hình nhưng vẫn phải nhận lương thấp hơn cầu thủ ngoại chỉ ngồi trên ghế dự bị. Tình trạng này quá phổ biến tới độ được coi là chuyện mặc nhiên ở BĐVN.
Công Vinh ở T&T HN, nhận 40 triệu đồng/tháng. Hồng Sơn thấp hơn, với 30 triệu đồng/tháng. Nó sẽ chỉ bằng 1/3 thù lao mà những Cristiano, Cassiano nhận được ở mùa giải 2008 hay Agostinho, Francois Endene ở giai đoạn 2 V-League 2009. Nhưng Công Vinh, mấy vòng rồi hết ghi 4 bàn trong 1 trận lại một mình phá lưới đối phương, trong khi Agostinho chưa có bàn nào, kể từ khi cập bến T&T HN, còn Endene mới chỉ 1 lần lập công, ở giai đoạn 2.
Ở B.BD, Vũ Phong được xem là cầu thủ có đóng góp nhiều nhất, cho nhà vô địch Việt Nam, trên mọi đấu trường, ở mùa giải năm nay. Nhưng với mức lương trên dưới 30 triệu đồng/tháng, cũng chỉ bằng 1/3 so với Mbabazi hay Helio nhận được. Cao như Thế Anh, Như Thành, Trường Giang (ngót 40 triệu đồng/tháng), cũng chưa chắc bằng một nửa so với các ngoại binh như Kesley hay Philani (6 ngàn USD/tháng) ở đội bóng đất Thủ.
Công Vinh ở T&T HN, nhận 40 triệu đồng/tháng. Hồng Sơn thấp hơn, với 30 triệu đồng/tháng. Nó sẽ chỉ bằng 1/3 thù lao mà những Cristiano, Cassiano nhận được ở mùa giải 2008 hay Agostinho, Francois Endene ở giai đoạn 2 V-League 2009. Nhưng Công Vinh, mấy vòng rồi hết ghi 4 bàn trong 1 trận lại một mình phá lưới đối phương, trong khi Agostinho chưa có bàn nào, kể từ khi cập bến T&T HN, còn Endene mới chỉ 1 lần lập công, ở giai đoạn 2.
Ở B.BD, Vũ Phong được xem là cầu thủ có đóng góp nhiều nhất, cho nhà vô địch Việt Nam, trên mọi đấu trường, ở mùa giải năm nay. Nhưng với mức lương trên dưới 30 triệu đồng/tháng, cũng chỉ bằng 1/3 so với Mbabazi hay Helio nhận được. Cao như Thế Anh, Như Thành, Trường Giang (ngót 40 triệu đồng/tháng), cũng chưa chắc bằng một nửa so với các ngoại binh như Kesley hay Philani (6 ngàn USD/tháng) ở đội bóng đất Thủ.

Vũ Phong nhận lương thấp hơn Philani cũng là điều phi lý chứ chưa nói tới so với Helio - Ảnh: Quang Nhựt
Tại XM.HP, nếu đem so sánh mức lương 26 – 30 triệu đồng/tháng của những Ngọc Thanh, Minh Châu…, với 10 ngàn USD/tháng của Martins Trindade hồi đầu mùa, thì chẳng thấm vào đâu. Martins Trindade đã bị thanh lý hợp đồng, sau khi các bác sĩ xác nhận rằng chấn thương mà tiền đạo này mắc phải, không có khả năng hồi phục. Rõ ràng, Trindade gần như chưa đóng góp được gì cho đội bóng đất cảng. Với các đội bóng còn nặng tính bao cấp như SLNA hay M.Nam Định, thì mức chênh lệch còn lớn hơn nhiều. Vào thời điểm này, ở Thanh Hóa, những công thần cỡ Đình Tùng, người đã ghi 8 bàn thắng cho đội bóng này, cũng chỉ nhận hơn 10 triệu đồng/tháng, mức lương loại 1 cho cầu thủ ở xứ Thanh. Nhưng ngoại binh của họ, với các cái tên như Andermatten Rogelio (mới có 4 bàn thắng) hay Egbo Osita, hầu như chưa có đóng góp đáng kể nào, thì quỹ lương cho họ vẫn phải gấp đến 4 – 5 lần so với Tùng “con”. Và điểm qua các đội khác, tình trạng cũng thế.
Hàng loạt những ví dụ, để thấy rằng ngay cả những ngôi sao hàng đầu của làng bóng đá Việt, với sức lao động và hiệu quả đóng góp cao hơn gấp nhiều lần các ngoại binh cùng CLB, thì khoản lương thưởng cũng khó thể sánh với các anh Tây đá bóng ở xứ ta. Sự mất cân đối rất rõ, giữa thu nhập của cầu thủ nội và ngoại. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó lại là sự thật. Một lối tư duy kiểu cũ, khi cứ Tây là phải lương cao, thưởng nhiều?!
Thực ra, nói đi cũng cần nói lại. Rằng để sở hữu một cầu thủ ngoại bây giờ, giá chuyển nhượng chỉ vào khoảng 40 – 65 ngàn USD/mùa giải. Quy ra VND, thì chưa đến 1 tỷ đồng/năm. Và để tránh những rủi ro trong vấn đề sử dụng cầu thủ ngoại, rất thường xuyên CLB chỉ ký ngắn hạn năm một, hoặc nhiều nhất cũng chỉ 2 mùa. Nhưng để có được những Công Vinh, Hồng Sơn, Huy Hoàng hay Vũ Phong, thì phải mất cả từ hơn 1-2 tỷ đồng/năm. Tức là vấn đề ở đây cũng nằm cả ở trong chi tiết đầu tư và chi phí: tiền cố định và ban đầu cho cầu thủ VN lớn hơn còn tiền lương hằng tháng cho cầu thủ Tây lại cao hơn, nên đôi khi cũng tạo ra sự công bằng.
Nhưng chỉ đôi khi thôi chứ không phải tất cả. Ví dụ như Đình Tùng ở Thanh Hóa, đã bao giờ cầu thủ 20 tuổi này nhận được cái gọi là tiền lót tay trong khi tiền lương như đã nói chỉ bằng ¼ hay 1/5 của cầu thủ ngoại. Hay Đinh Thành Trung ở HPHN nhận lương chỉ bằng 1/3 của Ronald Martin nhưng đá hay và hiệu quả gấp 5 lần.
Ở Thể Công, Phước Tứ được lót tay 750 triệu/năm cũng không bằng De Oliveira đá nửa mùa cũng gần cỡ đó và lương của Tứ thì chỉ bằng 1 phần nhỏ.
Mà ai dám bảo, các cầu thủ nội không bị cho ra đường một khi vô dụng?
Hàng loạt những ví dụ, để thấy rằng ngay cả những ngôi sao hàng đầu của làng bóng đá Việt, với sức lao động và hiệu quả đóng góp cao hơn gấp nhiều lần các ngoại binh cùng CLB, thì khoản lương thưởng cũng khó thể sánh với các anh Tây đá bóng ở xứ ta. Sự mất cân đối rất rõ, giữa thu nhập của cầu thủ nội và ngoại. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó lại là sự thật. Một lối tư duy kiểu cũ, khi cứ Tây là phải lương cao, thưởng nhiều?!
Thực ra, nói đi cũng cần nói lại. Rằng để sở hữu một cầu thủ ngoại bây giờ, giá chuyển nhượng chỉ vào khoảng 40 – 65 ngàn USD/mùa giải. Quy ra VND, thì chưa đến 1 tỷ đồng/năm. Và để tránh những rủi ro trong vấn đề sử dụng cầu thủ ngoại, rất thường xuyên CLB chỉ ký ngắn hạn năm một, hoặc nhiều nhất cũng chỉ 2 mùa. Nhưng để có được những Công Vinh, Hồng Sơn, Huy Hoàng hay Vũ Phong, thì phải mất cả từ hơn 1-2 tỷ đồng/năm. Tức là vấn đề ở đây cũng nằm cả ở trong chi tiết đầu tư và chi phí: tiền cố định và ban đầu cho cầu thủ VN lớn hơn còn tiền lương hằng tháng cho cầu thủ Tây lại cao hơn, nên đôi khi cũng tạo ra sự công bằng.
Nhưng chỉ đôi khi thôi chứ không phải tất cả. Ví dụ như Đình Tùng ở Thanh Hóa, đã bao giờ cầu thủ 20 tuổi này nhận được cái gọi là tiền lót tay trong khi tiền lương như đã nói chỉ bằng ¼ hay 1/5 của cầu thủ ngoại. Hay Đinh Thành Trung ở HPHN nhận lương chỉ bằng 1/3 của Ronald Martin nhưng đá hay và hiệu quả gấp 5 lần.
Ở Thể Công, Phước Tứ được lót tay 750 triệu/năm cũng không bằng De Oliveira đá nửa mùa cũng gần cỡ đó và lương của Tứ thì chỉ bằng 1 phần nhỏ.
Mà ai dám bảo, các cầu thủ nội không bị cho ra đường một khi vô dụng?
THẢO NGUYÊN
|
Quan điểm của tôi: Thích, nhưng chắc không dám
Quyết định tới việc tiền lương và tiền ký hợp đồng hay gọi là lót tay, HLV chỉ đơn thuần đóng vai trò tư vấn (chủ yếu về chuyên môn), còn nó là cuộc chơi của ông chủ đội bóng và cầu thủ. Xét ở mức độ nào đó, một khi trả lương cao cho cầu thủ nội như cầu thủ ngoại thì tiền lót tay sẽ phải giảm xuống. Giá trị của một bản hợp đồng vẫn thường được tính như thế, dù là bóng đá thế giới hay ở các lĩnh vực khác trong xã hội. Tức là ở phía các ông chủ, họ không phải đắn đó về mức chi nếu như có một sự thay đổi mang tính cải cách về tiền lương cho cầu thủ. Vấn đề chỉ là sẽ có một khả năng xảy ra: khi cạnh tranh trên thị trường chuyển nhượng, sau khi đã giảm khoản tiền lót tay thì họ sẽ buộc phải tăng trở lại để giành được chữ ký của các ngôi sao nội. Khi ấy tiền lương sau “cải cách” đã cao lại thêm tiền lót tay cao, chi phí cho 1 cầu thủ nội sẽ trở nên khổng lồ. Thách thức từ phía cầu thủ có lẽ nhiều hơn. Bây giờ, cầu thủ đang nhận tiền lót tay thường là cả cục cho vài năm hợp đồng. Như Công Vinh là khoảng 6 tỉ thực nhận. Anh được cầm cả số đó. Nó nghiễm nhiên trở thành tiền của Vinh. Dù có điều gì xảy ra đi chăng nữa, mà không thể chơi bóng trong một thời gian nhất định, thì tiền đó vẫn trong két sắt của Vinh. Nhưng nếu Vinh chỉ nhận 3 tỉ tiền lót tay, còn 3 tỉ còn lại để chia cho 36 tháng hợp đồng, cộng với 40 triệu/tháng hiện thời, lương của anh sẽ khoảng 120 triệu/tháng (gần 7000 USD). Mức này cũng tương đương với 1 cầu thủ ngoại cỡ Francois. Vậy Vinh, hay nói rộng hơn là các cầu thủ Việt Nam, có chấp nhận điều đó, một khi tiền lương có thể bị điều chỉnh theo phong độ và số lần ra sân? Đặc biệt, với nguy cơ bị cắt hợp đồng trong thời điểm bất kỳ của 3 năm hợp đồng, số tiền mà họ nhận được có lẽ sẽ giảm đi rất nhiều. Có lẽ, sẽ không có nhiều cầu thủ nội đang hưởng lương thấp hơn cầu thủ ngoại dám đánh đổi và hào hứng với một cuộc cải cách nếu có về tiền lương và ký hợp đồng ở BĐVN. Và các ông chủ cũng không đủ khả năng để đơn phương thay đổi, dù xét cho cùng nó có thể mang lại rất nhiều lợi ích cho CLB nhờ tạo nên động lực chơi bóng, cạnh tranh thường xuyên, theo từng tuần và từng tháng cho các cầu thủ. Nhưng, thực tế này ở góc độ nào đó cũng là một tiêu chí phản ánh trình độ chuyên nghiệp của BĐVN. Phong Vũ |