Các ĐTQG

Sự bất công của bóng đá

16/05/2010 07:03 GMT+7 Google News
(TT&VH cuối tuần) - Vì những lý do khách quan khiến Quả bóng vàng không thể rơi đúng điểm rơi trong mùa 2009 mà phải năm tháng sau mùa bóng 2009 lẫn SEA Games mới có thể tôn vinh những đôi chân vàng.

Nếu danh hiệu dành cho nam khá tập trung bởi không thể tìm ra cây đũa nào cao hơn Phạm Thành Lương, thì danh hiệu nữ lại khiến nhiều người tranh luận. Nhất là ở giải nữ ngoài thước đo đội tuyển ra thì ở cấp CLB lại không mấy nổi bật do giải quốc nội rất nghèo nàn và ít được quan tâm.

Trở lại với đấu trường chính năm 2009 của đội tuyển nữ thì SEA Games 25 là giá trị nhất và để lại nhiều cảm xúc nhất. Ở đấy rất nhiều nhà chuyên môn, rất nhiều trang báo luôn bay bổng với “đôi cánh” của đội tuyển nữ Việt Nam. Nào là “Các nữ tuyển thủ Việt Nam bay bổng tại đấu trường SEA Games bởi đôi cánh” hay “Kim Hồng, Văn Thị Thanh đã làm cả Đông Nam Á phải ngẩn ngơ với đôi cánh làm nên điều kỳ diệu của nhà vô địch”… Rất nhiều nhà chuyên môn cùng rất nhiều mỹ từ ca ngợi đôi cánh của đội tuyển làm nên bởi hai nữ tuyển thủ bé nhỏ nhưng chơi rất sắc và đóng góp nhiều bàn thắng quan trọng là Kim Hồng và Văn Thị Thanh.


Kim Hồng và Văn Thị Thanh được ca ngợi là “đôi cánh” của đội tuyển Việt Nam nhưng lại bị quên lãng nơi những lá phiếu tôn vinh các tài năng. Ảnh: X.HUY, A.CHÂU

Trao đổi với chúng tôi, chính chuyên gia Nguyễn Văn Vinh tâm sự mà mắt cứ ngấn lệ: “Ngồi trên đài truyền hình Đồng Nai bình luận trực tiếp những trận đấu của đội tuyển nữ, tôi không sao cầm được nước mắt mỗi khi nhìn cái dáng chạy của hai cháu Kim Hồng và Văn Thị Thanh. Họ chạy xuyên suốt ở hai cánh cả khi tấn công lẫn lúc phòng ngự và cứ thế họ đá suốt 90 phút rồi 120 phút lại còn lãnh trách nhiệm đá luân lưu. Ở các tuyển thủ nam tôi cũng chưa thấy ai chơi với tinh thần cao và đầy trách nhiệm như thế. Có lần tôi chứng kiến hai em đấy lên tấn công rồi khi mất bóng lại cắm đầu chạy về vị sợ vị trí của mình bị hở và bị khoét vào. Tôi đã khóc rất nhiều khi nhìn những hình ảnh ấy rồi sau đó là nhìn các em cầm chiếc huy chương vàng hôn lấy đầy hạnh phúc…”.

Chỉ tiếc là “đôi cánh” lấy rất nhiều nước mắt lẫn cho người hâm mộ nhiều niềm vui nhất lại là “đôi cánh” chẳng hề được nhắc đến trong danh sách ba nữ tuyển thủ về đầu ở cuộc bầu chọn năm 2009.

Trao đổi với chúng tôi, Kim Hồng ngại ngùng: “Em không phủ nhận danh hiệu của các chị và các bạn đã đoạt được nhưng có cảm giác mình bị bỏ sót hay bị quên lãng. Nghĩ đến chợt lại thấy tủi thân và buồn buồn nhưng thôi, cuộc bầu chọn nào cũng thế và cứ xem như mình không gặp may với lá phiếu của số đông…”.

Văn Thị Thanh có vẻ từng trải hơn có lẽ do đã từng có bóng vàng nhưng vẫn không giấu được xúc động pha chút dỗi hờn: “Em hạnh phúc với từ đội tuyển nữ Việt Nam bay lên nhờ “đôi cánh” nhưng khi tôn vinh các cầu thủ nữ thì “đôi cánh” ấy lại bị bỏ rơi. Nói thật em thấy hụt hẫng lắm. Em đã từ giã đội tuyển sau khi đã có rất nhiều danh hiệu nhưng lần này em cảm thấy hụt hẫng lắm. Bản thân em cũng đã có lúc nghĩ đến việc chơi hết mùa bóng này cho đội Hà Nam rồi thôi không đá bóng nữa…”.

Thực chất thì những danh hiệu trên không phải là cuộc thi mà là sự tổng hợp những lá phiếu bầu chọn. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi không lên án giải thưởng Quả bóng vàng cũng không lên án những người bỏ phiếu mà chỉ muốn thực hiện sự chia sẻ với những người thiếu may mắn dù đã được cả xã hội và người hâm mộ ghi nhận.

Nguyên Anh

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm