Chiếc áo đội tuyển

Thứ Sáu, 18/12/2009 12:05 | In trang nàyIn bài viết

(TT&VH) - Cựu danh thủ - người hùng của bóng đá Brazil ở World Cup 1994, Mazinho, từng có một câu nói rất nổi tiếng. “Chúng tôi đáng ra chỉ cao 1m70, nhưng khi mặc chiếc áo vàng – xanh vào rồi, có thể cao đến 2m và không ngán ngại bất cứ đối thủ nào…”.

Điều mà Mazinho muốn gửi gắm ở đây, là khát vọng cống hiến, ý chí vươn lên và kỹ năng quật ngã đối thủ lại bùng cháy mỗi khi khoác lên mình chiếc áo mang màu cờ tổ quốc. Ở xứ samba – quê hương Mazinho, cầu thủ được ý thức rõ điều này, ngay từ tấm bé.

“Tổ quốc và chủ nghĩa tập thể luôn phải được đặt trang trọng ở nơi cao nhất. Không một ai được phép xâm phạm, dù anh có là ngôi sao. Chúng tôi tự nhắc nhở nhau như thế, để rồi lao vào những cuộc chiến vì danh dự, như không còn gì để mất”, Mazinho tiếp.

Trong câu chuyện được dẫn dắt rất tinh tế, danh thủ Brazil liên tưởng lại màn ăn mừng của đồng đội Bebeto, ở tình huống mà tiền đạo này ghi bàn nâng tỷ số lên 2 – 0, trận tứ kết với Hà Lan. “Có những người thi đấu cho cả tình thương yêu gia đình, Bebeto là một trong số đó. Sau khi ghi bàn thắng, tôi thấy Bebeto chạy về phía khán giả nhà và đưa 2 tay với điệu ru con. Chả là một ngày trước đó, anh ấy nhận được tin vui từ quê nhà. Tôi, rồi Romario và cuối cùng là hơn nửa đội bóng làm theo. Một kỷ niệm khó quên”.


 Nhiều cầu thủ đổ sụp xuống sân vì không chịu nổi thất bại - Ảnh: Quốc Khánh

Với sự am tường của mình, danh thủ người Brazil khẳng định, ở Argentina hay Uruquay, những quốc gia láng giềng của Brazil, cũng thế. Rõ ràng, ở những nền bóng đá mà tỷ lệ “chọi” cho một suất vào chơi ĐTQG, luôn cao ngất ngưởng như Brazil hay Argentina, lý tưởng ấy rất đỗi bình thường. Thế còn ở Việt Nam?

Người Việt Nam si mê bóng đá đến cuồng nhiệt. Đã đành! Cầu thủ Việt Nam cũng chẳng hề thiếu khát vọng cống hiến, khát vọng vươn lên. Có thể cảm nhận sự xúc động, sau mỗi chiến công, khi chúng ta đã phải hy sinh, phải đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhưng rõ ràng, cầu thủ ta không tự ý thức những điều lớn lao. Mazinho cũng đâu có được dạy về điều đó, đúng không?! Sau một trận chiến mà đội bóng là bại quân, chúng ta chỉ biết khóc và biết tiếc, chứ chưa chắc đã nghĩ được: mình phải đứng dậy và làm lại từ đầu. Người Việt Nam có thói quen hoan hỉ với những điều trong tưởng tượng. Cầu thủ cũng thế!

Với cầu thủ Việt Nam, các ĐT quốc gia là một thước đo sát sườn, cho sự thăng tiến nghề nghiệp. Một cách để xác lập đẳng cấp, cũng đại loại thế. Lên Tuyển rồi, cầu thủ sẽ trở về trong một tâm thế rất khác. Rất ít ai nói cho họ nghe về lẽ đúng, về cái phải. Bản thân HLV Calisto cũng chỉ để cập mỗi khi cao hứng, chứ làm một cuộc cách mạng để thay đổi hay “nâng cấp” ý thức hệ cho một nền bóng đá, có lẽ cá nhân ông “Tô” quá lẻ loi, đơn chiếc.

Trở  lại câu chuyện mà Mazinho kể. Brazil sau khi bị  Hà Lan quân bình tỷ số 2 – 2, đã chiến  đấu đến cùng, để giành giật lại chiến thắng 3 – 2 chung cuộc, cho một suất chơi bán kết, trước khi lên ngôi trên đất Mỹ. Đó là chiếc Cúp vàng thể giới lần thứ 4 trong lịch sử bóng đá xứ samba.

SVĐ QG Lào chiều qua, cầu thủ U23 Việt Nam đã chiến  đấu như không còn gì để mất. Kể từ tình huống Tấn Trường bị đau, đến khi bị dẫn bàn và lúc trọng tài báo giờ cộng thêm. Để rồi chúng ta đổ rạp xuống sân, khi thất bại. U23 Việt Nam dưới thời HLV Calisto chưa từng được học cách thất bại. Mà trong ngụ ý câu nói của Mazinho, đó cũng là biểu hiện cho chiều cao, khi khoác trên mình chiếc áo ĐT.

THẢO NGUYÊN (từ Vientiane)
0 thích.

Bình luận (8)

avatar đội bóng
hy vọng vào U19 và U16 hiện nay thôi!
hai  (alan_nguyen14@yahoo.uk) (03:44 19/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
theo minh nghi chung ta nen rut kinh nghiem ve tran thua vua roi "lui 1 buoc tien 3 buoc"
thuan  (langtutocvang2537@yahoo.com) (12:07 19/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Giờ đã đến lúc vươn mình ra khỏi ao làng AFF rồi,hãy chứng minh điều đó qua lượt trận vòng loại sắp tới của ĐTQG hỡi các chàng trai Việt ơi!Cho dù quyền tự quyết không nằm trong tay chúng ta đi chăng nữa thì cũng phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng!Việt Nam tiến lên!Hàng triệu người hâm mộ vẫn dõi theo các bạn!!!!
thanhson  (sonkimloai@gmail.com) (09:50 19/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Mỗi lần thất bại là mỗi lần đau đớn, nhưng thật mừng là BĐVN chưa bao giờ gục ngã.
congthanh0007  (congthanh0007@gmail.com) (09:49 19/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Trong thất bại vẫn có thể rút ra được nhiều bài học.Sea Games là một giải đấu cho các cầu thủ trẻ không hơn không kém, báo chí cũng đừng quá cay cú vì thất bại này của chúng ta.Từ Sea Games này,người hâm mộ đã nhìn thấy rất nhiều gương mặt mới,tài năng của nước nhà như Phan Thanh Hưng,Hoàng Quảng,Tấn Trường,Thành Lương,Long Giang....Báo chí đừng quá tâng bốc họ khi họ giành chiến thắng cũng như đừng quá khắt khe khi họ thất bại.Họ chỉ là những cầu thủ trẻ,họ cần phải học hỏi nhiều để có thể trở thành một cầu thủ lớn cả về chuyên môn lẫn văn hóa .Dù sao tôi cũng đánh giá cao tác giả bài viết!
Việt(Tam Kỳ,Quảng Nam)  (thanhviethuynh@rocketmail.com) (09:43 18/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Bài viết của Thảo Nguyên rất đúng với suy nghĩ của tôi về những điều cần có của một VĐV cấp ĐT quốc gia dù đó là U23 BĐ. Ai cũng biết trong những trận chung kết thi đấu Thể thao, tất yếu phải dẫn tới việc phân định thắng, thua. Thắng thì khỏi nói, phấn khởi, sung sướng, tâm trạng lâng lâng, nhưng bại trận ai chả buồn, tiếc nuối. Nhưng buồn mà khóc như những đứa trẻ, gục ngã trên sân hồi lâu với vẻ mặt thất thần, bạc nhược, người ngoài cuộc trông vào có thể thông cảm nhưng hình ảnh ấy rõ ràng không nên kéo dài vì mỗi thành viên đội tuyển đều là một phần biểu tượng cho hình ảnh, ý chí của quốc gia, dân tộc. Vì thế,trong mỗi giả đấu Thể thao , BHL, những người có trách nhiệm nên hết sức chú ý giáo dục cho vận động viên biết thể hiện thái độ của mình trước thất bại sao cho "đẹp" là rất cần thiết, không bao giờ phù phiếm.Có thể buồn quăn lòng, nhưng nếu sau trận đấu đêm qua, cầu thủ ta vẫn xếp hàng chào, cám ơn CĐV từ quê nhà sang Lào cổ vũ thì đẹp quá. Hoặc vẫn nên có động thái chúc đối phương đã giành chiến thắng thì thật hay. Làm được điều đó chính là đã nghĩ tới sau cú trượt chân mình sẽ biết phải làm gì. Chính còn thiếu điều đó nên U23 của chúng ta chưa thật đàng hoàng đủ tầm để giành chiến thắng. Đau nhưng cần biết đứng lên như những người đàn ông trưởng thành đích thực, đừng để nỗi buồn ngự trong tâm khảm quá lâu, điêù đó không đúng là biểu trưng cho ý chí quốc gia, dân tọc
Trịnh Thanh Phi  (trinhthanh38@yahoo.com) (05:53 18/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Tác giả phức tạp hóa vấn đề rồi?. Đã đành là phải biết chấp nhận thất bại để đứng lên, nhưng ở thời khắc đó, với những con dân nước Việt, có ai là không đau. Huống hồ họ chính là những người trực tiếp gánh chịu nỗi đau đó. Đau rồi sẽ qua, rồi sẽ lại chiến đấu. Nhưng phàm đã là con người, có những lúc phải biết khóc. Hãy để cho đội tuyển, cho Calisto và cho tất cả chúng ta một khoảng lặng đi, một khoảng lặng ý nghĩa.
Lê Đức Cường  (coolross37@yahoo.com) (04:06 18/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Tôi xem SG chỉ là giải đấu giành cho lứa cầu thủ U mà thôi! Thất bại này là cần thiết đấy, nếu chúng ta thắng thì e rằng với kiểu ca ngợi của truyền thông VN thì lứa cầu thủ tài năng này sẽ hỏng mất, vì vậy đó là một trải nghiệm tốt dành cho các cầu thủ trẻ để họ trưởng thành và đưa đội 1(ĐTQG) tiến xa hơn ở AFF Cup, Asian Cup hay VL World Cup, bởi những đấu trường đó mới là nơi thể hiện đẳng cấp của một nền BĐ chứ ko phải là SG đâu, NHM và báo chí VN phải nên nhớ rõ điều này và đừng ngộ nhận về sức mạnh của cả nền BĐ thông qua đội U23! Hãy nhìn Brazin xem, họ là nền BĐ số 1 TG nhưng có VĐ Olympic lần nào đâu. Thất bại hôm nay là thành công của ngày mai, tôi tin chắc rằng chính Thanh Hưng, Trọng Hoàng, Tiến Thành ...sẽ đưa BĐ VN tiên phong cất cánh thoát khỏi "vùng trũng ĐNA" để sánh vai với các cường quốc BĐ châu lục chứ ko phải Zaquan,Fakri (Malay) hay Arthit,Dangda (Thail) đâu các bạn ạ. Hehe!!!!!
Sir Quang  (anhlavip_1@yahoo.com.vn) (02:27 18/12/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

hoàng ngọc khiêm - 5/25/2012 9:00:01 PM
Kim Dung cũng phải nể phục tác giả bài báo này.
Rất thích M.U- Không ghét ai cả - 5/25/2012 9:03:54 PM
Đơn giản vì M.U là 1 đoàn quân kiêu hùng. Đơn giản vì Old Trafford là nơi mà các giá trị cao đẹp nhất của môn thể thao vua được tôn vinh,là nơi mọi cảm xúc và khát vọng cao đẹp được thăng hoa.
Phạm Ngọc Tiên Sinh - 5/25/2012 8:26:32 PM
 TH- T&T. Đúng là trận đấu có nhiều cảm xúc thật! Tuy nhiên, nếu nhìn cách Thanh Hóa chơi trên sân nhà mùa này thì thật tuyệt vời, có thể họ không thật sự suất xắc, song cách họ giành điểm cũng...
Binh - 5/25/2012 9:53:40 PM
Thắng 2 -0 ít quá phải thắng như SLNA cho T@T nhục
Mới nổi - 5/25/2012 9:52:48 PM
Đúng như tôi dự đoán kiểu này Ban lãnh đạo, cầu thủ bị phạt hết thì còn ai ra mà đá với đấm không biết,hix đúng là bóng đá ta.