(TT&VH) - Trong “bản quy hoạch” 5 cái tên sáng giá nhất cho danh hiệu “Quả bóng vàng VN 2008”, không có tên Việt Thắng. Điều đó có phần bất công. Nhưng với Thắng “bế”, nó không quan trọng.
Bàn thắng thay đổi số mệnh…
Cuối năm 2007, khi biết đích xác mình không có trong kế hoạch của Alfred Riedl, dự VCK ASIAN Cup, Thắng “bế” đã rất thất vọng. Bao nỗ lực, bao khát vọng tắt lịm trong chốc lát. Trên dưới 10 bàn thắng ghi được cho “Gạch” ở mùa giải ấy không có giá trị cho các nhà tuyển trạch. Công bằng mà nói, Việt Thắng xứng đáng là một trong hai lựa chọn trên hàng công của đội tuyển khi ấy. Nhưng HLV người Áo đã không thể cho Thắng cơ hội, dù bản thân Riedl rất mê mẫu tiền đạo giỏi tì đè và không chiến như Thắng “bế”. Đơn giản, về nhân sự ở đội tuyển ông Riedl chưa phải là người có tiếng nói quyết định. Việt Thắng hiểu rằng, người ta vẫn chưa thực sự tha thứ cho anh, bởi cái “phốt” mà anh mắc phải hồi năm 2003. Kết thúc tất cả ở tuổi 27 (thời kỳ sung mãn nhất của sự nghiệp cầu thủ) thì không đành, Thắng “bế” quay trở về CLB và lại hì hục, dù chẳng có gì là đảm bảo, ngay cả khi triều đại Alfred Riedl đã kết thúc.

Cho đến một ngày cuối tháng 3.2008, khi Henrique Calisto bất ngờ “đắc cử” cương vị HLV trưởng ĐTVN. Nó mở ra cơ hội cực lớn cho những người như Việt Thắng, khi trước đó, trong sơ đồ vận hành chiến thuật của Henrique Calisto ở “Gạch”, Việt Thắng luôn được đặc cách. Nhưng tuyển không giống với CLB. Thắng “bế” hiểu rằng, anh sẽ phải cạnh tranh khốc liệt với những người chơi cùng vị trí trên tuyển. Tiền đạo của ĐT.LA tự khiêm tốn, khi dành tặng các đồng nghiệp như Công Vinh, Quang Hải hay Ngọc Thanh rất nhiều lời tán dương. Anh xếp mình ở nơi thấp nhất, trong số 4 tiền đạo của ĐTVN khi ấy. Nhưng Calisto không nghĩ vậy. Ông “Tô” vốn rất giỏi dụng binh và mẫu trung phong cắm như Thắng “bế” quả là hàng hiếm ở VN. Việt Thắng đã lại thăng hoa cùng người thầy lớn nhất của đời mình. Phải thẳng thắn rằng, nếu không là Henrique Calisto, sẽ không có Việt Thắng như ngày hôm nay.
… Đến một năm đại cát
Tháng 5-2008, Việt Thắng có tên trong lần tập trung đầu tiên của đội tuyển dưới thời Henrique Calisto, chuẩn bị cho trận đấu giao hữu với Indonesia. Tháng 7.2008, bàn thắng vào lưới Olympic Trung Quốc tạo đà xuất phát cực kỳ lý tưởng cho Thắng “bế”.
Ngày 29.8, Việt Thắng lập gia đình, một nấc thang mới của đời người đàn ông. Ngày 10.12.2008, Việt Thắng khơi mào cho chiến thắng 4 – 0 đậm đà trước Lào, hợp thức hóa suất chơi bán kết của ĐTVN ở AFF Suzuki Cup. Đêm 24.12.2008 ở Rajamangala kỳ diệu, sau pha bứt tốc đầy sức mạnh là đường chuyền như đặt của Việt Thắng, giúp Công Vinh sút tung lưới Thái Lan, trong trận chung kết lượt đi-bàn thắng quyết định, hạ gục người Thái ngay tại Bangkok, chính là bước đệm quan trọng nhất, để ĐTVN lên ngôi vương vài ngày sau đó. Buổi tối Mỹ Đình 28.12.2008, Việt Thắng đi vào lịch sử của BĐVN. Nếu tính cả 2 đường tiếp bóng trung chuyển của Thắng “bế”, để Công Vinh, rồi Quang Hải hạ gục Lebanon ở trận đấu vòng loại ASIAN Cup 2011 mới đây nhất, có vẻ như mọi thứ vẫn chưa muốn dừng lại, với Nguyễn Việt Thắng…
ĐTVN lên ngôi, Việt Thắng đóng vai người hùng thầm lặng. Việt Thắng góp mặt trong tất cả những chiến công, nhưng anh không được thừa nhận là người nổi trội nhất. Nhưng chẳng sao. Thắng chấp nhận rất vui vẻ. Điều này khác xa với cách đây hơn 5 năm, khi Việt Thắng được cho là cầu thủ sáng giá nhất sau “thế hệ vàng” của bóng đá VN. Chỉ mới 18 tuổi, Thắng đá cho đội 1 Công an TPHCM. 20 tuổi, góp mặt trong màu áo tuyển U23 và ĐTQG. 21 tuổi, Việt Thắng là cái tên được săn lùng nhiều nhất, để cuối cùng, anh chọn HA.GL… Tức là chỉ mới đôi mươi, Việt Thắng đã chẳng thiếu thứ gì. Và thế nên, anh đã “phạm”. Chuyện ấy cũ rồi, với Thắng “bế”, đó là bài học lớn và “đắt” nhất của cuộc đời.
TÙY PHONG