Từ AFF Cup, nghĩ về lối chơi Việt Nam: Bản sắc!

Chủ Nhật, 11/01/2009 19:10 | In trang nàyIn bài viết

(TT&VH CT) - Các chuyên gia bóng đá Việt Nam từ lâu vẫn hay than phiền bóng đá Việt Nam đang mất dần bản sắc và không theo trường phái nào cả. Sau AFF Cup thì những nhà chuyên môn lại gật gù bởi cái tưởng mất rồi thì nay chúng ta lại tìm thấy và thấy rất gần, rất thân thương…

Sau một chiếc cúp vô địch,thường thì chỉ những phần nổi mới được đề cập. Còn lại những phần chìm những phần cần rút kinh nghiệm để hoàn thiện thường rất ít được nhắc đến.

Từ ngày chúng ta đoạt cúp vàng Đông Nam Á đến nay, rất ít nghe những nhà chuyên môn hay những nhà làm bóng đá ngồi phân tích cặn kẽ những mặt chưa được,hay chưa tích cực của nhà tân vô địch. Điều mà ai cũng thấy rất nhiều và rất rõ ở vòng đấu loại rồi sau đó được khắc phục dần lên như một sự lột xác.

Tuy nhiên, cái được mà ai cũng thừa nhận nơi một đội tuyển đó là thời điểm khó khăn ở vòng loại, hay thăng hoa ở bán kết và chung kết, hoặc xa hơn là chuỗi 10 trận giao hữu và giải giao hữu không thắng, thì đội tuyển vẫn trung thành với một lối chơi bóng ngắn, phối hợp nhỏ và đòi hỏi mỗi cầu thủ phải là một phần hoàn hảo của những mắt xích liên kết chặt chẽ với nhau.

Lại nói về chuyện lối chơi, chính chuyên gia Trần Duy Long từng lo lắng khi lâu nay bóng đá Việt Nam không tìm cho mình được trường phái để đi theo một cách triệt để. Bây giờ, thời ông Calisto rõ ràng bóng đá Việt Nam đã định dạng được cái gọi là bản sắc, là trường phái, là lối chơi Việt Nam.
 
Quang Hải dù rất it cơ hội ra sân nhưng gặt hái thành công nhờ giữ đúng được tinh thần và lối chơi mang bản sắc Việt Nam mà HLV Calisto ép vào khuôn mẫu.

Thời HLV Tavares, chúng ta chú trọng vào cái nền thể lực, thời Weigang thì cọ xát quốc tế thật nhiều và Colin Murphy thì chơi bóng kiểu Anh, rồi sang đến thời Riedl thì bóng đá Việt Nam lại pha một chút của châu Âu và thêm vào phần điều chỉnh bằng những quả lật tầm thấp... Riêng ông Calisto lại quyết liệt định dạng và làm mới bằng việc trung thành với bóng sệt, phối hợp nhóm và phát huy lối đá kỹ thuật. Chính yếu tố này đã tạo nên sự khác biệt lớn giữa bóng đá Việt Nam với Singapore (lực lưỡng, chơi bóng dài, sức mạnh) và Thái Lan (đội bóng có xu hướng dựa vào những ngôi sao và những cá nhân vượt trội).

Điều mà HLV Calisto gọi là xây dựng cho đội tuyển Việt Nam lối chơi có cá tính thì ông đã làm được. Ông đã phát huy thế mạnh của con người Việt Nam và tố chất của cầu thủ Việt Nam để thực hiện một trường phái bóng đá mà ông kiên trì bắt cầu thủ mình phải thực hiện. Kiên trì cả khi đội tuyển có chuỗi dài thời gian thi đấu không thắng, nhưng ông tin vào khả năng của họ.

Bây giờ khi nhắm đến mục tiêu tiếp theo của bóng đá Việt Nam trong năm 2009 thì đích đến là SEA Games 25 vào tháng 12 năm nay. Chắc chắn sẽ là một đội U-23 dựa vào bộ khung vừa đoạt Cúp Merdeka do ông Mai Đức Chung dẫn dắt. Tuy nhiên, sự khập khiễng giữa U-23 và đội tuyển là hai đội bóng chơi với hai trường phái khác nhau.

Cái đấy chắc chắn phải định dạng lại, dù thời gian chỉ còn 11 tháng. Cái đấy cần phải nhìn đến thành công tại AFF mà lứa đàn anh chơi bóng với một bản sắc và một lối chơi rất Việt Nam phù hợp với người Việt Nam.

Bàn về lối chơi của đội tuyển và một lối chơi thuần chất Việt Nam phải được tính toán bởi những người vẽ nên lộ trình và một chiến lược lâu dài cho bóng đá Việt Nam. Thế nên sau niềm vui với chiếc cúp AFF, bây giờ đã phải ngồi lại để tính cho cái gọi là trường phái chung của bóng đá Việt Nam, thay vì U-23 chơi một kiểu và đội tuyển đá một kiểu.

 
 ĐÌNH TRÍ
0 thích.

Bình luận (6)

avatar đội bóng
Với thành tích vô địch Medeka cup, người hâm mộ luôn cảm ơn ông Mai Đức Chung, thuyền trưởng u23 lúc bấy giờ. Tuy nhiên nhìn về chiến lược, lâu dài, lối chơi mà ông Chung xây dựng luôn mang tính thụ động. Khán giả Việt Nam luôn cuồng nhiệt và người VN chúng ta luôn tinh tế, lối chơi lấy thủ làm công của ông Chung không đáp ứng được yêu cầu đó. Tôi hài lòng với cách xây dựng của ông Tô, dù có thể, giải đấu sắp tới đây, các em u23, hay tuyển có thể không có huy chương và lọt vào vong chung kết asia nhưng nó đã định dạng được lối chơi mà chúng ta yêu thích, phù hợp với cơ địa của người Việt Nam. Để xây dựng 1 lối chơi định hình cho lối đá truyền thống thì chúng ta phải biết chấp nhận ko lấy ngắn nuôi dài nữa, mà phải có tầm chiến lược, có thời gian...hãy mơ đi, mơ về 1 tương lai tươi sáng của bóng đá Việt Nam!!!!
trung râu  (haitrungyqh@yahoo.com) (01:03 13/10/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
* Chúng ta không nên bàn quá nhiều về chiến tháng AFF mà hãy nhìn vào thực tế các trận đấu của ĐTVN thể hiện trước và sau thời ông "Tô" thì chúng ta thấy rất rỏ. * trong thời ông "TÔ" *Ưu Điểm: - một là:tính đa dạng trên sân cỏ của các đường bóng và các tuyến -Hai là:sự di chuyển họp lý của toàn đội trong tấn công cũng như phòng ngự -ba là:tiền vệ biết chiếm các khoảng trống trên sân và hổ trợ kịp thời cho tiền đạo khi có cơ hội tấn công. -Bốn là:bật tường trung lộ và lật cánh đánh đầu kết hợp xen kẻ lẩn nhau *Nhược điểm của DTQG là: -Thể lực yếu -kỷ thuật gử bóng chưa khéo, -Tư duy chiến thuật chưa cao, -Phối họp chiến thuật nhỏ không đa dạng, -Thị trường quan sát không rộng, -Tính quyết đoán từng tình huống trên sân chưa được áp dụng đúng lúc,
lê Hoanh  (minh_lam_2008@yahoo.com.vn) (06:42 07/09/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
lối chơi bóng ngắn bật ban nhanh sắc sảo và tinh tế chính là lối chơi hợp với việt nam nhất và đò ihỏi các cầu thủ phải có kỹ thuật và tư duy chiến thuật thật tốt mới phát huy tác dụng của nó.dấu hiệu đầu tiên là chúng ta đã thành công suzuki cup , nhưng như thế vãn chưa đủ để xây dựng một đội tuyển lợi hại , chúng ta chỉ có bước đi và chưa thấy sự nhuần nhuyễn với lối đá này. bởi vậy vn cần phải giành nhiều thời gian cho đội tuyển quốc gia tập luyện thật kỹ và thi đấu cọ sát nhiều để cho lối đá này ngấm vào máu của cầu thủ mình. như vậy vn sẽ rất nguy hiểm với các đội bóng trong khu vực và có thể châu lục
hiêp khách  (hiepkhach_1080@yahoo.com) (08:09 04/04/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Lúc này chưa nên nói đến "lối chơi Việt Nam", chỉ nên cổ động cho lối chơi La-tinh với phong cách Việt nam mà thôi. Ngay những nền bóng đá lớn (hơn ta rất nhiều) như Bồ Đào Nha cũng chưa được vinh dự có lối chơi riêng, họ chỉ được gọi là "Bra-xin của châu Âu", thậm chí Bra-xin cũng gọi là lối chơi La-tinh chứ không phải là lối chơi Bra-xin. Hoặc như Đức, nhiều lần vô đich thế giới cũng chỉ được tôn vinh "ý chí Đức" chứ chưa ai nói "lối chơi Đức". Châu Âu góp cho thế giới lối chơi kiểu Anh (lật cánh đánh đầu) và lối chơi phòng ngự bê-tông kiểu Ý, còn ở Đông Nam Á thì Thái Lan và Singapore đều 3 lần vô địch nhưng chưa ai nói đến lối chơi Thái Lan hay Singapore, nếu chúng ta mới vô địch một lần mà đã nói đến "lối chơi Việt Nam" e rằng thế giới cười...trẹo quai hàm. Hãy biết khiêm tốn và cần mẫn làm việc, khi dăm bẩy lần vô địch thế giới thì dù ta khộng nói thế giới vẫn phải nói đến lối chơi Việt Nam nào có muộn gì?
Phi Khanh  (daophi_khanh@yahoo.com) (08:48 20/01/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Cách xây dựng đội tuyển cua HLV Calisto hoàn toàn khác với HLV Readl .Trong khi HLV Readl xây dựng trên những cầu thủ tên tuổi và thường xuyên được gọi vào tuyển quốc gia,các cầu thủ trong cùng vị trí có tố chất giống nhau, sự thay đổi người chỉ là để lấp chỗ trống hơn là mang tính chiến thuật. Ít đa dạng nên hết trận này sang trận khác tuyển Việt Nam bị bắt bài.. Còn khi HLV Calisto dẫn dắt thì gọi những cầu thủ có tố chất khác nhau phục vụ cho ý đồ chiến thuật của mình,nhiều nhân tố mới và mỗi người có thể chơi nhiều vị trí khác nhau.Chiến thuật của HLV Calisto thay đổi theo từng đối thủ bằng sự lắp ghép các vị trí trên sân chứ không lấp chỗ trống như Readl.Đa dạng trong lối chơi và mang tính sáng tạo.Chiếc vô địch AFF hoàn toàn xứng đáng.
Hung  (nhungtrochoicuocsong@gmail.com) (06:03 20/01/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Đây là một bài viết mang tính xây dựng nhất mà tôi được đọc sau chiến thắng của đội tuyển ở AFF Cup. Từ trước đến nay, ai cũng nói lối đá bóng ngắn, sệt là thích hợp với thể tạng của người Việt Nam nhưng đá ngắn thế nào để không lắt nhắt, sệt thế nào để không dễ bắt bài là một vấn đề rất khó. Ngay cả đội hình vô địch của chúng ta cũng phải mất một thời gian rất dài để có thể thực hiện nhuần nhuyễn lối đá này. Công lớn của ông Calisto theo tôi là đã định hình cho chúng ta cách tổ chức cụ thể một lối đá ngắn, sệt, có tổ chức. Đây cũng là lối đá mà trên thực tế đội U16 VN đã từng áp dụng thành công để thắng Trung Quốc. Rất mong báo Thể thao văn hóa có một loạt bài để xác định được cụ thể hướng đi cho bóng đá VN như bài báo này.
Phạm Lê Huy  (ggg@yahoo.com) (11:48 12/01/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

hoàng ngọc khiêm - 5/25/2012 9:00:01 PM
Kim Dung cũng phải nể phục tác giả bài báo này.
Rất thích M.U- Không ghét ai cả - 5/25/2012 9:03:54 PM
Đơn giản vì M.U là 1 đoàn quân kiêu hùng. Đơn giản vì Old Trafford là nơi mà các giá trị cao đẹp nhất của môn thể thao vua được tôn vinh,là nơi mọi cảm xúc và khát vọng cao đẹp được thăng hoa.
Phạm Ngọc Tiên Sinh - 5/25/2012 8:26:32 PM
 TH- T&T. Đúng là trận đấu có nhiều cảm xúc thật! Tuy nhiên, nếu nhìn cách Thanh Hóa chơi trên sân nhà mùa này thì thật tuyệt vời, có thể họ không thật sự suất xắc, song cách họ giành điểm cũng...
Binh - 5/25/2012 9:53:40 PM
Thắng 2 -0 ít quá phải thắng như SLNA cho T@T nhục
Mới nổi - 5/25/2012 9:52:48 PM
Đúng như tôi dự đoán kiểu này Ban lãnh đạo, cầu thủ bị phạt hết thì còn ai ra mà đá với đấm không biết,hix đúng là bóng đá ta.