Văn hoá

Paparazzi Việt: Chẳng kém ai

11/01/2011 07:00 GMT+7 Google News

Paparazzi Việt - anh là ai?

Nếu paparazzi ở các làng giải trí lớn của thế giới phát triển như một phần tất yếu của show-biz và có tôn chỉ, mục đích hoạt động rõ ràng theo những luật lệ cụ thể thì hình hài của giới (được cho là) paparazzi Việt vẫn chưa ai có thể vẽ ra được một cách cụ thể. Mặc dù hàng ngày trên các trang báo mạng vẫn đầy rẫy những hình ảnh sao “lộ hàng”, sao đi với người tình, đám cưới của sao… nhưng những bức ảnh đó có thật sự cần phải “săn” mới có? Người săn được chúng có kiếm được tiền từ chúng và có mấy tờ báo bỏ tiền ra mua ảnh săn? Họ có hoạt động theo luật lệ nào không? Và hơn hết là sự hoài nghi về danh xưng paparazzi cho những kẻ thích chụp ảnh đời tư của người nổi tiếng ở Việt Nam từ chính những người cầm máy.

Tiếp nối chuyên đề Paparazzi - cuộc chiến không tiếng súng trên TT&VH Cuối tuần số 1, chuyên đề tuần này sẽ phác thảo chân dung giới săn ảnh Việt Nam với Paparazzi Việt: chẳng kém ai và Chẳng kém ai nhưng đã là paparazzi đích thực?

(TT&VH Cuối tuần) - Giữa cái sự ghét cùng cực và yêu quý hết mực, cánh paparazzi nằm ở giữa. Tay máy nổi tiếng Nick Út trong một lần trở về thăm Việt Nam, khi nhìn thấy cánh phóng viên ở đây tác nghiệp, đã nhận xét: “Với tình hình phát triển như thế này, thì việc Việt Nam có một đội ngũ paparazzi chuyên nghiệp chỉ là chuyện sớm chiều”.

Khi Nick Út nói thế, hẳn anh đang nhớ đến bản thân mình từng đứng cùng cánh paparazzi chụp Paris Hilton khi ra tù ở Mỹ. Bức ảnh chụp cháu gái của dòng họ Hilton danh giá ngồi trong xe với nước mắt lăn dài trên má, đã truyền đi toàn thế giới và được đám paparazzi rất thèm muốn. Làm nghề này, có được một bức ảnh “độc” đã là niềm hạnh phúc vô bờ.

Paparazzi là danh từ chỉ những tay săn ảnh nhắm vào các nhân vật nổi tiếng. Những bức ảnh của họ luôn có giá trị thời sự, có sức nặng về thông tin hoặc hé mở những điều chưa từng ai biết. Ở nước ngoài, paparazzi gần như là đối thủ của các ngôi sao, là niềm tự hào của các ông chủ giải trí và là bạn của công chúng. Có người nhận xét: Giữa cái sự ghét cùng cực và yêu quý hết mực, cánh paparazzi nằm ở giữa.

Từ Jolie đến Bi Rain lại vòng qua hoa hậu

Nhiều người chắc không quên vụ một tay săn ảnh ở Việt Nam vì quá “máu” đã “liều mình như chẳng có”, lao đến mở cửa xe của Angelina Jolie và hậu quả là bị đo ván bởi tay vệ sĩ của cô. Rồi cũng chuyện liên quan khi chiếc xe đang chở Jolie về khách sạn, bỗng đứng khựng bởi một chiếc mũ bảo hiểm nằm dưới gầm xe, tuy không nói ra nhưng người ta biết đó là sản phẩm của những tay săn ảnh. 

Bi Rain ngày đến Việt Nam giữa một rừng máy ảnh
Ngày Bi Rain đến Việt Nam (3/2007), cả rừng fan ra sân bay nghênh đón, đám săn ảnh cũng chẳng bỏ lỡ cơ hội. Nhưng hàng rào an ninh được thiết lập xa cả trăm mét, lọt vào còn khó huống chi chụp. Vậy mà lát sau, người ta thấy một người trong bộ đồ công nhân sân bay, vác đồ nghề đến và lọt cửa an ninh dễ dàng, nhìn kỹ hóa ra anh ta là tay máy của một tờ báo tiếng tăm. Nhìn thấy cảnh đó, cánh phóng viên bên ngoài buồn rầu hẳn, bởi biết chắc mình đã bị đo ván về mức độ nhanh nhạy của thông tin.

Khi Lee Young Ae đến thăm trại trẻ mồ côi ở Thị Nghè - TP.HCM (tháng 6/2008), ban tổ chức không thể lường được mức độ vây kín của báo giới, nên quyết định phong tỏa. Tất cả các phóng viên được dồn vào cửa trước và đứng chụp qua kính cửa. Vậy thì chán quá, chỉ một lát sau, người ta bỗng thấy lù lù một tay máy lẻn vào từ phía sau, đèn flash chớp tới tấp. Hóa ra gã lẻn vào từ phòng giám đốc trung tâm, đi cửa hông. Thấy cảnh đó, người của ban tổ chức chỉ còn biết đứng cười ruồi. 

Minh tinh màn bạc Hàn Quốc Lee Young Ae trong lần đến thăm trại trẻ mồ côi ở Thị Nghè - TP.HCM (tháng 6/2008)

Vụ Hoa hậu Hoàn vũ cách đây hơn hai năm cũng lắm chuyện đáng nhớ khi cuộc thi ấy đã lấy đi bao nhiêu mồ hôi của đám săn ảnh Việt. Ban tổ chức đến từ Mỹ, làm việc cực kỳ chuyên nghiệp với hàng rào bảo vệ khép kín mấy vòng. Báo nào có thẻ thì được tác nghiệp bên ngoài, có thư mời thì mới được vào trong. Mà đâu phải báo nào cũng được mời, đếm đầu ngón tay cũng chỉ chừng chục báo. Thế là cánh paparazzi phải nghĩ cách. Một lát sau người ta thấy một tay lăm lăm camera trên vai, hiên ngang đi vào bên trong cùng phóng viên truyền hình. Hóa ra gã ra xin xỏ đám truyền hình và được thương tình cho mượn máy để đóng giả nhân viên. Một gã khác, lù lù từ cánh gà sân khấu xuống, hết sức nghênh ngang, hỏi mới biết là gã có thẻ của một nhà thiết kế thời trang vừa tốn bao nhiêu công sức năn nỉ mãi mới mượn được!

Chính từ lần ấy mà những lần tổ chức sau, nếu có làm ở Vinpearl thì y như rằng cánh phóng viên lúc nào cũng được mời ở… đất liền, chỉ được vào đảo khi có giấy. Làm thế để cách ly một cách lịch sự với những chuyện đáng tiếc mà ban tổ chức hoàn toàn không muốn xảy ra.

Chuyện tác nghiệp của cánh săn ảnh nhiêu khê và vất vả vô cùng. Nhưng với lòng say nghề, họ xem đó chỉ là chuyện nhỏ và cũng bất chấp luôn chuyện “đổ mồ hôi sôi con mắt”, chụp được tấm ảnh nhiều khi nhuận ảnh chỉ bằng một bữa cà phê sáng. Ngay như đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ vừa qua ở Nha Trang, ban tổ chức đã bố trí cho đám phóng viên ảnh ở hai góc khán đài để tác nghiệp nhưng khi bắt đầu chương trình thì tịnh chẳng thấy một ai đứng dưới. Gần như hô “biến”, tất cả phóng viên ảnh tìm mọi cách có thể để tìm bằng được góc đẹp mà chụp, bất chấp công tác an ninh được đẩy cao tối đa.

Một paparazzi đụng độ với vệ sĩ của Angelina Jolie khi tay săn ảnh này bất ngờ mở cửa xe chở Jolie để chụp hình

Cùi chỏ, huých vai , chuyện cơm bữa

Ở Việt Nam, danh từ paparazzi vẫn chưa được dùng đại trà, dù đã khá nhiều lần người ta thấy cánh săn ảnh đụng chuyện với an ninh sân khấu, với vệ sĩ của sao và rất nhiều rắc rối khác.

Nhưng có một điều mà một tay máy của một tờ báo lá cải nổi tiếng của Anh, đã nói khi đến Việt Nam săn ảnh Angelina Jolie nhận con nuôi, rằng: “Các ông chưa phải là paparazzi vì không có sự đoàn kết”. Trước mắt tay paparazzi ấy là một rừng phóng viên nhưng ai cũng chen lấn, huých vai, có khi chửi nhau để dành chỗ đứng. “Chỗ chúng tôi, ai cũng biết mình mang nghiệp paparazzi nên luôn chia sẻ chỗ đứng quy định sẵn, chia sẻ thông tin và ít khi nào có chuyện húc cùi chỏ vào nhau”. Chuyện đó là có thật và cảnh tượng đó diễn ra không ít lần khi có ngôi sao nổi tiếng nào đó đến Việt Nam.

Ở nước ngoài, luật pháp quy định rõ ràng và các bên đều tuân thủ. Các tay máy, dù giỏi nghề cỡ nào, dù có ống kính “hàng khủng” cũng đừng hòng mon men vào nơi không được cho phép. Nếu bất chấp, có thể bị kiện xâm nhập gia cư bất hợp pháp hoặc xâm nhập đời tư, nhẹ thì bị rút thẻ, nặng là phạt tiền và cuối cùng sẽ bị bắt.

Ở Việt Nam, những quy định này còn khá mong manh, cho nên ở nhiều nơi, ban tổ chức phòng ngừa bằng cách đẩy cánh phóng viên ảnh ra càng xa càng tốt. Họ không biết làm vậy là sai, bởi không có quy định nào cấm tác nghiệp nơi công cộng, nếu không ảnh hưởng tới an ninh quốc gia. Cánh săn ảnh còn nhớ câu nói của một vị giám đốc ở Bình Dương với an ninh, khi Hoa hậu Hoàn vũ Thế giới đến thăm với một rừng phóng viên phía sau: “Tụi nó còn mon men vô nữa, đuổi hết ra”.

Paparazzi là hoạt động khá mới mẻ ở Việt Nam. Sẽ khó nói hết được mức độ ảnh hưởng và phạm vi hoạt động của những tay săn ảnh, nhưng có thể thấy, người Việt không thua ai, cái mà họ thiếu là cơ chế hoạt động, tinh thần đoàn kết, sự cầu thị giữa các bên và đạo đức nghề nghiệp.

Trong cuộc săn ảnh cựu ca sĩ người Anh Garry Glitter bị cảnh sát Việt Nam dẫn độ từ Bình Thuận ra sân bay Tân Sơn Nhất vì tội hiếp dâm một bé gái Việt Nam, 16 phóng viên ảnh nước ngoài đã có mặt. Một phóng viên ảnh người Việt làm cho hãng tin Reuters sau khi phục mãi ở sân bay mà không chụp được tấm nào đã… mua vé máy bay để lên cho bằng được chuyến bay chở gã ca sĩ biến thái này. Hãy nhìn lại những bức ảnh chụp Glitter ở cự li gần nhất sẽ thấy rằng chúng được chụp khi người cầm máy ngồi ngay ở hàng ghế trước mặt Glitter.

Nguyên Minh

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm