(TT&VH) - Rầm rập... rầm rập... xình xịch... xình xịch... Thành cầu Long Biên run bần bật khi đoàn tàu xiết bánh chạy qua. Ánh đèn pha chiếu rọi vào những khung thép thế kỷ. Sáng lòa. Bố con tôi chỉ chờ giây phút ấy, ngắm nhìn đoàn tàu lao vun vút trong đêm... Khi còn là học sinh cấp 2, Hà Nội vẫn là một điều xa xỉ và xa vời đối với tôi. Phải ngoan ngoãn và học giỏi mới được ra Hà Nội, đó là động lực để tôi phấn đấu. Thế rồi, mùa Hè năm 2001, tôi cũng được bố cho ra Hà Nội. Bố đạp xe xích lô đã 20 năm nên mọi ngóc ngách ở Hà Nội đều thuộc làu. Bố bảo, Hà Nội đẹp nhất là cầu Long Biên, nơi có ánh sáng của đèn điện và những toa tàu hạng sang. Từ bé, tôi chưa được nhìn thấy tàu nên 3 ngày ở Hà Nội cứ nằng nặc đòi đi xem cầu Long Biên.

Bỗng “Tuuuuuuu!!!” - một tiếng còi chói tai vang lên từ xa, phía giữa đường ray xe lửa là một chùm ánh sáng đẹp mắt. “Tàu! Tàu kìa, bố ơi!” Tôi ngỡ ngàng hét lên, lạ lẫm và thích thú.
Đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tàu. Nó to, cao giống như tàu vũ trụ đang phóng về phía trước. Ánh đèn pha làm sáng rực những khung thép khổng lồ trông như ngọn lửa đang chờ phun ra từ miệng một con rồng già cỗi. Khúc giữa tàu là sắc xanh ấm áp của những toa hạng sang, khúc cuối là sắc vàng của các toa hàng, lố nhố những ghế gỗ màu nâu đỏ. Tôi chỉ kịp phác họa lại hình ảnh con tàu đêm như thế trong ý nghĩ, khi chỉ sau vài chục giây, tiếng xình xịch chìm vào bóng tối. Tiếng còi nhỏ dần. Cầu Long Biên lại trở về với chính nó, lạnh lùng và tĩnh mịch trong đêm.
|
Bài tham dự Cuộc thi Cầu Rồng kể chuyện ngàn năm do báo TT&VH và Ngôi nhà Nghệ thuật phối hợp tổ chức. Cuộc thi đã hết hạn nhận bài từ 24h tối qua, 19/9. Lễ trao giải sẽ diễn ra vào đầu tháng 10. Chi tiết xem trên www.thethaovanhoa.vn/longbien |
Và có thể bạn không tin khi sau này chính lần đợi tàu đêm ấy đã trở thành động lực để tôi có cơ hội sống và học tập ở Hà Nội. Giờ ngắm tàu, tôi đã hiểu hơn về những điều bố đã nói “Vắng tàu đêm, cầu Long Biên sẽ trở nên vô hồn!”