Cả đời lúc nào cũng “chòng chành”
Đỗ Thu Thủy |
Thủy Vân tâm sự, “chòng chành” không phải là cảm giác bất an của riêng chị. Một thế hệ viết trong sự chòng chành, vẽ trong sự chòng chành và sống, dĩ nhiên, càng chòng chành. Làm sao không chòng chành, khi đi qua các cuộc chiến tranh, lấy chồng, đẻ con, lao đao vì bom đạn, sơ tán, lại chạy ngược, chạy xuôi trong thời buổi tem phiếu... Không chòng chành vì bão tố thời cuộc, lại chòng chành vì những đòi hỏi của cuộc sống hằng ngày. Không chòng chành vì xung đột nội tâm thì lại chòng chành vì tâm thế và lựa chọn...
“Lắm lúc tôi có cảm giác mình như con thuyền mà sóng gió bên ngoài quá lớn, nước mấp mé be thuyền, đáy thuyền thì thủng lỗ chỗ... Vừa cuống quýt chèo chống, vừa hốt hoảng múc nước để con thuyền khỏi bị đắm, bị lật úp... Nghĩa là lúc nào cũng chòng chành. Sống chòng chành thì đương nhiên viết, vẽ và nghĩ ngợi cũng chòng chành...”, chị chia sẻ. Hai năm liền, chị hầu như đắm đuối với tranh, ở nhà vẽ và vẽ...
Bởi chị đang yêu…
Thủy Vân là “đàn chị” trong làng báo văn hóa - văn nghệ ở Hà Nội được nhiều “đàn em” yêu quý và kính trọng vì những bài viết đến “độ”. Chị dành nhiều thời gian theo đuổi đề tài âm nhạc hàn lâm và góp sức đưa thứ âm nhạc bác học này đến gần hơn với công chúng, qua những bài viết cảm nhận về các đêm nhạc ở Nhà hát Lớn HN, về những nhạc sĩ VN theo đuổi con đường này... Chị tận tình giúp đỡ cánh trẻ, hướng đề tài, tổ chức bài viết...

Hồn nhiên sống và vẽ, chị thật sự không có ý làm triển lãm nhưng rồi bạn bè động viên, giục giã và giúp chị cho một lần tự tin để đứng riêng. Vì vậy, có cả những bức bạn bè đã mua được mượn để triển lãm. Chị muốn một lần được chia sẻ cảm xúc “chòng chành” với những người tri ân và tri âm, để lại tiếp tục... chòng chành.
Sắp về hưu mà vẫn chòng chành là chút ái ngại khi gặp chị và xem tranh chị. Có phải nghiệp thơ phú đeo bám chị hay nghiệp đời nặng gánh mà trên đầu hai thứ tóc vẫn chưa yên? Vượt lên những khổ đau thường nhật, chị vẫn viết và vẽ, dù có khi nước mắt chảy vào tranh, hòa vào màu. Vẽ rồi xóa, lớp nọ chồng lớp kia... Bởi chị đang yêu. Xem những Thiên đường, Mùa sinh, Noãn, Mầm, Xuân... thấy người phụ nữ Hà Nội này chưa bao giờ thôi khát khao và nồng nàn, như những vần thơ của chị được đọc lên tạo cảm hứng cho NSND Lan Hương độc diễn vở kịch hình thể đầu tiên của VN “Giấc mơ hạnh phúc” đoạt giải tại Liên hoan sân khấu kịch ngắn thể nghiệm quốc tế tổ chức tại Sơn Đông - Trung Quốc năm nào...
Đỗ Thu Thuỷ không một ngày được học vẽ nhưng 4 trong 5 anh chị em trong gia đình chị đều vẽ tranh. Anh cả Đỗ Giới vẽ khá nhất, hoạ sĩ Phạm Lực dạy vẽ cho từ nhỏ. Các em của chị: nhà báo Đỗ Hoá (đã mất) và nhà báo Đỗ Hương đều vẽ tranh để chơi. Họ đều cầm bút vẽ một cách tự nhiên và ngẫu hứng chứ chẳng ai học của ai hay có ý thức vẽ tranh vào lúc nào và vẽ để làm gì. Cô em Đỗ Hương đang làm báo tại Sài Gòn cũng đa đoan không kém chị nhưng mạnh mẽ không dễ mau nước mắt như chị. |
