(TT&VH) - Tin anh chàng chủ quán Cà phê Cuối Ngõ (ngách 78, ngõ 68, đường Cầu Giấy,Hà Nội), một trong hai tụ điểm café nhạc Trịnh của Hà Nội nổi tiếng từ năm năm qua trong giới trẻ, tổ chức triển lãm tranh tại 27A Trần Bình Trọng với cái tên làm rất nhiều cư dân mạng tò mò. Nếu là khách của quán cà phê này, ai cũng đã từng nhìn những bức tranh độc đáo làm bằng các chất liệu vàng mã của Nguyễn Đăng Khải (chủ quán) treo trong quán của mình…
Khải kể, chuyện tình duyên của anh cũng “ngược đời”. Vợ anh hơn anh 2 tuổi, xinh xắn, dịu dàng và có tới 3 bằng đại học, trước khi lấy anh có rất nhiều người theo đuổi. Nhưng không hiểu duyên số thế nào mà chỉ nhất tâm lấy cái anh chàng lông bông này. Khi về giới thiệu ra mắt nhà bạn gái, sau khi “điều tra sơ bộ” bằng việc hỏi han, sáng hôm sau, ông bố vợ tương lai đi lên tận nhà Khải, hỏi khắp hàng xóm từ đầu cho đến cuối ngõ, xem “thằng này nó như thế nào, có ngoan không”, mà con gái mình chết mê chết mệt… Ông nhận được câu trả lời chung là: Không hiểu nó làm gì, nhưng rất ngoan và lễ phép với mọi người…
Tuy không học hội họa ngày nào, nhưng Khải chơi thân với nhiều họa sĩ, anh có mỹ cảm rất tự nhiên với những đồ nghệ thuật thủ công cu cũ. Ở cái quán cũng là ngôi nhà của mình, ngoài ảnh Trịnh Công Sơn, Che Guevara…, anh còn tha lôi về đủ thứ đồ gỗ cũ. Và trên tường lác đác vài bức tranh dán giấy vàng mã, ẩn chứa rất nhiều tâm sự của người vẽ ra nó…
Trên nền toile phủ những lớp acrylic mỏng với những mảng màu đan quyện, Khải phủ những lớp giấy bản trong suốt mà người ta thường dùng để hóa vàng (mà ngày xưa chính gia đình anh làm ra). Nhiều lớp giấy được gắn kết và chồng lớp lên nhau theo một cảm thức tạo hình mạnh mẽ, điểm xuyết thêm những mảnh quỳ vàng, quỳ bạc. Những hình vẽ dưới bức tranh giống như những hình thù mờ ảo như là con người, như là những ngôi nhà, con đường hay cây cỏ, bị lớp giấy phủ lên như tấm mạng mỏng, gợi cảm giác về chiều sâu của những kỷ niệm đã qua, nó vừa rõ rệt vừa mong manh; vừa trừu tượng vừa rất thực…
Có lẽ chính vì những cảm xúc ấy, nên Khải đã vẽ ra những bức tranh lạ lùng này, và lấy tên cho triển lãm chung là Phù du, cũng như không đặt tên cụ thể cho một bức tranh nào…
Khải có lẽ là một người như thế. Và bộ tranh Phù du của anh là một hoài niệm sâu lắm từ trong quá khứ không chỉ của một đời người. Mà đứng trước nó, ta chẳng rõ là có cái gì trong cuộc đời này mà không “phù du”. Có lẽ chỉ có một điều duy nhất bền vững để ghi lại cái “kiếp phù du” của mỗi chúng ta. Điều đó là gì thì mỗi người phải có cách riêng để tìm ra nó cho mình…
Hà Châu Sơn