Không có giấy, cô gái 20 tuổi tự ví “mình như một con chó” đã lưu lại những ngày đau khổ, tủi nhục lên phần lề của một quyển sách…Chúng tôi xin không đưa danh tính những con người đau khổ ấy để không làm đau thêm những kiếp người.
Kỳ 3. Hơn 1000 ngày lưu lạc - "tự truyện" buồn đau của tuổi 20
1.
“Lời đầu tiên tôi chỉ muốn khóc thật to, chỉ có vậy tôi mới thấy dễ chịu. Có ai hiểu cho bọn tôi, những kẻ không số phận? Có lẽ ông trời đang trừng phạt tôi- kẻ dù không hồng nhan nhưng bạc phận.
Tất cả chỉ vì “Tiền”. Bọn tôi vì muốn kiếm tiền nên bị lừa. Người ta cũng vì tiền nên nhẫn tâm lừa bốn đứa con gái ngây thơ, trong trắng để bán cho một một nhà chứa ở Trung Quốc dưới danh nghĩa “gán nợ”.
|
|
Tôi tự ví chúng tôi như “đàn chó” vì thế. Mặc dù suy cho cùng, chúng tôi cũng chỉ là những cô gái đáng thương, bị dồn đến đường cùng nên phải làm liều. Vậy là tôi cùng hai “con chó” ngang bướng khác trong đàn đã tìm cách thoát ra khỏi cái bẫy của đồng tiền mà mình đã tự chui vào. Nhân lúc chủ không để ý, tôi đã lén bỏ đi theo vợ chồng người Trung Quốc. Họ nói tôi đi làm cùng họ, chỉ cần ba tháng là đủ tiền để quay về Việt Nam, và họ sẽ đưa tôi về.
2.
Dù bán tín bán nghi nhưng vì muốn được về nhà tôi đã quyết định đi theo họ. Thoạt đầu, họ đối xử với tôi rất tốt, không tệ bạc như bà chủ trước, tốt đến mức cảm động rơi nước mắt ấy chứ. Nhưng, dần dần cái đuôi cáo đã lộ ra. Cũng vì đồng tiền nên lão chồng bà chủ trở nên tàn bạo với chúng tôi. Lão đánh đập dã man không khác người chủ trước. Vừa thoát được bẫy này, tôi lại chui vào một cái bẫy khác.
Trong những ngày ở với chủ thứ hai, một cô gái cùng cảnh người Trung Quốc đã rủ chúng tôi bỏ trốn về Hà Khẩu để thăm nhà nó. Hai người bạn của tôi đã đi theo. Tôi không đi vì có cảm giác đây là sự lừa gạt bởi cô gái kia bảo chỉ cần 500 nhân dân tệ là có thể đi được trong khi từ chỗ chúng tôi ở cách Hà Khẩu 4- 5 ngày đường nếu đi xe ô tô. Chặng đường này tôi tính ít nhất phải mất 1000- 2000 NDT.
Hai người bạn bỏ đi, tôi chỉ biết khóc vì từ nay không còn người để chuyện trò, nếm trải cuộc sống cùng tôi nữa. Tôi trở nên câm lặng một phần vì không biết tiếng Trung. Suốt hai tháng ròng rã, tôi chỉ “nói” duy nhất bằng một ngôn ngữ “lắc”- “gật”. Không chịu được, tôi mày mò học tiếng Trung bằng cách vẽ hình ra giấy rồi bặp bẹ nói theo. Gần hết 3 tháng như đã hứa khi rủ tôi bỏ trốn khỏi chủ trước, chủ mới của tôi vẫn nói không có tiền để cho tôi về. Tôi thấy nản vì biết nó không hề muốn thả ra cho tôi về với ba mẹ. Buồn, chán, tôi bỏ bữa nhiều lần đến mức sức khoẻ sa sút phải đi tiêm, truyền thuốc.
3.
Có một người đàn ông Trung Quốc thích tôi khi tôi ở với chủ thứ hai. Ông ta thường đưa tôi đi ăn và đề nghị tôi về làm vợ. Lúc này tôi chỉ muốn được về Việt Nam, sống cùng ba mẹ.
Nhân lúc vợ chồng chủ đi vắng, tôi đã đi theo người đàn ông ấy về nhà. Anh ta đã có vợ, hai con nhưng vẫn muốn lấy tôi làm vợ bé. Tôi nghĩ mình không nên chỉ vì cần nơi lưu trú mà phá vở hạnh phúc của người khác. Và lần này tôi quyết định liều thử một phen.
Đúng là một ngày tự do dễ chịu hơn cuộc sống có cơm ăn áo mặc nhưng phải làm công cụ kiếm tiền không sạch cho kẻ khác. Một ngày lang thang ngoài đường, không biết lúc đó tôi ăn gan hổ hay sao mà chẳng biết sợ gì. Như chú chim sổ lồng, cả ngày tôi không ăn uống mà vẫn nhảy nhót, cười nói.
Đến gần tối, sự sợ hãi trong tôi bắt đầu trỗi dậy. Hai hàng nước mắt cứ thế trào ra khi đường phố đã vắng người qua lại. Bụng đói cồn cào, nhưng điều lo nhất của tôi lúc đó là không biết ngủ ở đâu. Không lẽ, tôi thành người ăn mày?
Suy nghĩ một lúc, tôi đã định buông xuôi, gọi điện cho người đàn ông muốn lấy tôi làm vợ. Trong lúc chần chừ trước bàn phím, bà chủ quán nơi tội gọi điện đã bắt chuyện và hỏi thăm. Biết tình cảnh, chị ấy đã đưa tôi đến đồn công an Trung Quốc. Đã nhiều lần tôi lần tìm nơi này nhưng không thấy. Giờ đây tôi đã được tạm giam trong đồn để chờ xác minh vì không có giấy tuỳ thân.
Đêm trong phòng giam, tôi không hề chợp mắt. Ngày mai, ngày mong chờ trong suốt ba năm trời của tôi sắp đến. Công an Trung Quốc sẽ bàn giao tôi cho công an tỉnh Lào Cai. Tôi sẽ được về nhà, về với ba mẹ và các em… Sáng hôm sau, khi vừa đặt chân qua khỏi lằn ranh biên giới, tôi đã ngất trong vòng tay người thân, sau khi tự hứa phải sống thật tốt để bù đắp cho hơn 1000 ngày lưu lạc.
|
Liệu em có bị HIV? |

