Không thể chìm vào quên lãng

Thứ Hai, 11/05/2009 10:04 | In trang nàyIn bài viết

Đặng Văn Thảo - Cựu chiến binh C1, D7, E209 - lính mũ sắt Hà Nội

Tôi là một người lính thuộc đơn vị C1, tiểu đoàn 7, Trung đoàn 209, tức C1, K4. Tôi cùng đơn vị trực tiếp tham gia trận đánh cao điểm 995 thuộc dãy Chư tan Kra, lúc đó có mật danh là M2. Khi đọc bài báo “Những vong hồn trên đỉnh Chư tan Kra” trên báo TT&VH của tác giả Việt Thường, tôi cùng anh em đồng đội C1 thuở xưa, nay đã là những “ông già” ngoài 60, nghẹn ngào xúc động. Những ký ức của 41 năm xưa lại dồn dập dâng trào khiến dòng nước mắt không cầm lại được.

Thượng tướng Nguyễn Thế Trị trao đổi với Tổng biên tập báo TT&VH Ngô Hà Thái.

Chúng tôi lúc bấy giờ ở độ tuổi 18, 19 là lính của Trung đoàn mũ sắt, đây là Trung đoàn bộ binh duy nhất của quân đội nhân dân Việt Nam được trang bị mũ sắt cùng với các vũ khí, khí tài hiện đại như súng B40, B41, súng phun lửa, đại liên kiểu mới nhất, mặt nạ phòng độc hoá học… và được huấn luyện kỹ chiến thuật hiện đại. Chúng tôi hùng dũng hành quân bằng xe cơ giới từ Hoà Bình đổ bộ vào mặt trận Tây Nguyên. Sau này, Trung tướng Lê Hữu Đức, lúc đó là Sư đoàn phó Sư đoàn 1, người được mệnh danh là “con hùm xám Tây Nguyên” kể lại: “Mình đi trinh sát về thấy các cậu mà cứ ngỡ là lính Mỹ”. Trung đoàn mũ sắt Tây Nguyên ra quân với khí thế hào hùng, đa số là trai Hà Nội “xịn”. Vừa đặt chân đến đất Kon Tum là chúng tôi nhận ngay nhiệm vụ đánh sân bay Kleng nằm ở phía đông dãy núi Chư tan Kra. Thời điểm đó, khí thế tấn công Mậu Thân đang sôi sục, quân Mỹ được tăng cường đổ vào mặt trận Tây Nguyên. Đơn vị chúng tôi chưa kịp đánh sân bay Kleng thì Mỹ đã đổ một đại đội xuống cao điểm 995 thuộc Chư tan Kra để đóng chốt, khống chế quân ta và chắn giữ mặt Tây Bắc căn cứ Kleng.

Tình hình chiến sự thay đổi, cấp trên điều động tiểu đoàn 7 (tức K4) vào đánh địch ở cao điểm 995 Chư tan Kra. Khi trinh sát ta điều nghiên M2 để lập phương án tác chiến thì bất ngờ địch lại đổ thêm quân, nâng quân số lên tương đương một tiểu đoàn. Chúng củng cố công sự vững chắc: lô cốt bê tông, các loại rào kẽm gai có đặt máy dò tiếng động, gài mìn các loại để phòng thủ, và trên đỉnh còn có cả trận địa pháo. Như vậy, lực lượng ta và địch ngang nhau về quân số nhưng Mỹ vẫn hơn hẳn ta vì ở trên cao, có công sự, không quân – gồm trực thăng tác chiến, máy bay ném bom, C130, pháo bầy từ các cứ điểm khác… yểm trợ.

Và rồi khoảng 2h sáng ngày 26/3/1968, tiểu đoàn trưởng Trương Ân bắn pháo hiệu ngay sau lưng tôi, phát lệnh tấn công. Lập tức tiếng kèn xung trận vang lên. Bộc phá mở tung hàng rào. Các chiến sĩ bộ binh Hà Nội nhất loạt lớp lớp xung phong trong tiếng đạn, tiếng pháo vang trời. Pháo sáng của địch sáng trưng cả đỉnh đồi. Cùng với anh em, tôi ôm súng tiểu liêu xông lên xiết cò, băng qua hàng rào. Bỗng một tiếng nổ ầm trước mặt, mắt tối sầm, tôi ngã xuống, khi tỉnh lại đã thấy mình được đưa ra khỏi trận địa.

Sau nhiều năm chiến đấu ở các đơn vị và các chiến trường khác nhau, tôi vẫn không quên được trận đánh Mỹ đầu tiên của các chiến binh Hà Nội. Trong trận đó, đại đội 1 của tôi, đại đội chủ công đã thương vong 2/3 quân số. Đại đội trưởng Ngô Xuân Lâm, người anh cả hiền hậu – một danh ca bài chòi quê gốc Quảng Nam đã hy sinh khi chỉ huy trận đánh. Đại đội phó Hoàng Nhạc đẹp trai, dáng thư sinh, bị thương ở vùng ổ bụng và đã hy sinh ở trạm phẫu thuật tiền phương. Hơn 200 chiến sĩ thanh niên Hà Nội đã nằm lại trên đỉnh Chư tan Kra. Các anh nằm đó, lặng lẽ bên bạn bè đồng đội, hơn 40 năm qua vẫn đợi chúng tôi vào. Tôi rất xúc động khi biết ngày 26/3 năm nay, mấy anh em của đại đội 5 (đại đội hỏa lực của tiểu đoàn 7 gồm đại liên, B41 và cối 82) và cả đại đội 3 bộ binh đã lặn lội lại chiến trường xưa, tìm được cao điểm 995 Chư tan Kra, thắp nén nhang thơm để mát mẻ vong hồn đồng đội.

Sau khi TT&VH đăng tải loạt bài “Những vong hồn trên đỉnh Chư tan Kra, Thượng tướng Nguyễn Thế Trị và một số Cựu chiến binh Trung đoàn Hà Nội đã đến tòa soạn bày tỏ lòng cảm ơn. Tướng Trị cho biết, trong tuần này ông sẽ tiếp xúc với các cơ quan chức năng của Hà Nội và gửi đơn kiến nghị về vấn đề xây dựng khu tưởng niệm cho các liệt sĩ Hà Nội đã nằm xuống tại dãy núi Chư tan Kra của Kon Tum.

Mặc dù đã trải qua nhiều đơn vị trong suốt 7 năm chiến đấu, nhưng đại đội 1, tiểu đoàn 7, trung đoàn 209 vẫn là cái gốc của tôi. Hòa bình lập lại, đất nước thống nhất, anh em chúng tôi tìm nhau, quần tụ trong một hội cựu chiến binh để cùng các gia đình liệt sĩ C1 nhớ về một trận M2 máu lửa.

Mỗi lần tiếp xúc với các gia đình thân nhân liệt sĩ M2 Chư tan Kra, chúng tôi thực sự lúng túng khi nói rằng đơn vị không làm được đầy đủ công tác thương binh tử sĩ. Bởi lẽ trận đánh giằng co đến gần sáng, ta thương vong lớn, hết đạn hỏa lực, không tiêu diệt được hết quân địch nên phải rút ra, cùng lúc Mỹ cho pháo bầy, máy bay ném bom bắn phá hủy diệt. Mỹ đổ tiếp quân để tái chiếm trận địa. Các đồng chí trinh sát cho biết chiều hôm 26/3/1968 đó, lính Mỹ đã đem toàn bộ thi hài bộ đội ta chôn lấp tập thể. Đây là một việc rất đau lòng trong chiến tranh và cũng là điều day dứt của anh em bộ đội còn sống. Qua báo TT&VH, tôi cũng mong thân nhân các gia đình liệt sĩ hãy hiểu cho hoàn cảnh lúc bấy giờ và thông cảm cho anh em chúng tôi.

Nhớ lại những ngày hào hùng và nhiều mất mát ấy, tôi càng thêm kính trọng, tri ân những đồng chí anh dũng của tôi đã ngã xuống trên đỉnh Chư tan Kra. Tâm nguyện tha thiết nhất của tôi, cũng là của anh em đồng đội tiểu đoàn 7, là mong các cơ quan chức năng Nhà nước tiến hành việc tìm hài cốt các chiến sĩ Hà Nội trận vong M2 1968 và dựng bia tưởng niệm ghi công, để tôn vinh những anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.

(Còn nữa)
0 thích.

Bình luận (3)

avatar đội bóng
Sáng hôm sau tôi có đọc các bài báo viết về trận chiến ở trên và gọi điện với Chú Chúc để hẹn gặp chú vì tôi đang công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh. Sau đó tôi liền gửi e-mail cho các em tôi, gọi điện cho Bố mẹ tôi để thông báo tin vui này cho cả Gia đình. Ra Hà nội, tôi đưa Bố tôi đến gặp chú Chúc, Chú Đồng... cuộc gặp đấy đã thật sự xúc động và ấn tượng trong tôi về những người lính đã ngã xuống, về những người còn lại đã lên kế hoạch đi tìm các đồng đội của mình và kế hoạch làm việc với các cấp Chính quyền, các Cơ quan hữu quan, Cơ quan báo chí để xây dựng một đài tưởng niệm có tấm bia khắc tên các liệt sĩ đã ngã xuống. Sau đó chú Chúc đã cho tôi số điện thoại của chú Diễn bên Đông Anh để cung cấp các thông tin về chú Khánh tôi... và được hẹn gặp vào sáng Chủ Nhật 17/05/2009. Tôi có xin các chú ưu tiên cho tôi được đi cùng các chú trong chuyến đi tiếp theo vào chiến trường xưa và nguyện sẽ góp một phần công sức bé nhỏ của tôi vào Hành Trình Ý Nghĩa của các Cựu Chiến Binh ngày ấy.
Trương Đức Bình  (ducbinh90@gmail.com) (11:20 14/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Gia đình tôi có 3 người chú đã nhập ngũ vào trung đoàn 209. Tiểu đoàn 7, tiểu đoàn 8, trong đó có 2 chú là liệt sĩ Trương Văn Khánh (chú ruột tôi) và Trương Đức Chính (là con Cả của Ông kế dưới Ông nội tôi). Gia đình tôi có mong muốn tìm mộ nơi 2 người chú tôi đã hy sinh vì trong Giấy báo tử chỉ ghi là Mặt trận phía Nam. Gia đình tôi cũng liên hệ với Trung tâm số 1 Đông Tác để tìm mộ và được hẹn đến ngày 19/05/2009 thì liên hệ lại để có lịch cụ thể. Ngày 30/01/2009 tôi đã đăng tin lên trang Web "Nhắn tìm đồng đội" với hy vọng sẽ có thông tin liên quan. 10h đêm ngày 07/05/2009, tôi có nhận được thư của Chú Chúc nói rằng "có lẽ liệt sĩ Khánh là đồng đội của chúng tôi .Đọc xong anh có thể gọi điện cho chúng tôi để biết thêm thông tin về chúng tôi .số điện thoại 0983000457.Hẹn gặp nhau" tôi thật sự xúc động, nước mắt cứ trào ra vì tin rằng sẽ tìm thấy nơi chú Khánh, chú Chính tôi đã chiến đầu và hy sinh. Tôi liên lạc lại với Chú Chúc và nhận được đường link tới hành trình đi tìm đồng đội.
Trương Đức Bình  (ducbinh90@gmail.com) (11:02 14/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích
avatar đội bóng
Con gái rất cảm phục và xúc động khi đọc những dòng tâm sự của bố về trận đánh đáng nhớ, về những người đồng đội anh hùng của mình. Được biết bố tham gia một trận đánh lớn và đặc biệt như thế, con rất tự hào. Con mong tâm nguyện của bố, các đồng đội của bố và các nhà báo về việc quy tập hài cốt và dựng bia tưởng niệm cho các bác, các chú liệt sĩ M2 sẽ sớm thành hiện thực.
Đặng Ngọc Phương  (violetvalley82@gmail.com) (03:47 12/05/2009)

0 người thích bình luận này.  0 không thích. Thích Không thích

Gửi bình luận

Họ tên bạn:
Email:
  Football  Chọn Avatar
Nội dung:
  Gửi bình luận
Trang bình luận

Giải Âm nhạc Cống hiến

Bình chọn

Quan điểm của bạn về đề xuất thu phí các phương tiện giao thông?

  • Nên thu để tạo ra nguồn thu đầu tư trở lại hạ tầng
  • Chưa nên thu phí
  • Không có ý kiến
bình chọnXem kết quả

Thông tin tiện ích

Các giải TT&VH tổ chức

Tư liệu thể thao

Giới thiệu giao lưu trực tuyến

Sự kiện qua ảnh

Người đẹp

Bạn đọc thảo luận

vhqvhq - 5/24/2012 2:08:53 PM
Đọc nội dung thì ko hiểu được ý nghĩa đặt title của tác giả
vhqvhq - 5/24/2012 2:05:34 PM
Tottenham đã có thể xếp thứ 3 nếu 'chuyên gia' Đặng Gia Mẫn ko dự đoán họ chắc chắn sẽ đứng thứ 3
Trần Nam - 5/24/2012 11:55:27 AM
Đúng là cần phải gọi đúng tên quần thể chùa Diên Hựu. Cách mà KTS mô tả thật là sâu sắc.
Bảo Chi Lâm - 5/24/2012 1:49:14 PM
Gourlay nói: "Chúng tôi biết Robbie có thể ra đi để đến một nơi nào đó. Tuy nhiên ông ấy cũng biết rằng chúng tôi đang cố gắng để giữ chân ông ấy" - Đây - một ví dụ kinh điển cho tình huống Một câu...
hội - 5/22/2012 9:15:19 AM
Bài viết đáng để suy ngẫm! Một dấu thăng hay dấu hỏi cho nền giáo dục nước nhà?